Kể từ tháng 3-2003, trong đội ngũ các nhà ngoại cảm Việt Nam có thêm một người vốn là họa sĩ tự học với những khả năng khác thường chưa từng có ở nước ta và có lẽ cả trên thế giới. Đó là Đoàn Việt Tiến, người có biệt tài vẽ chân dung ngược lên kính bằng ngón tay và vẽ chân dung của người đã mất qua tiềm thức của người thân ngồi đối diện...

 NHÀ NGOẠI CẢM ĐOÀN VIỆT TIẾN

 

Đoàn Việt Tiến sinh năm 1961 tại xã Phú Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre, hiện nay là thương binh hạng 3/4.

Ngay từ thời còn là học sinh, cậu bé Tiến đã nổi tiếng là người khéo tay, vẽ giỏi. Phát hiện ra năng khiếu của đứa cháu, người bác ruột là nhà văn Đoàn Giỏi đã tích cực kềm cặp và dạy dỗ Tiến. Năm 18 tuổi, Đoàn Việt Tiến tham gia quân đội. Anh vừa chiến đấu vừa ký hoạ vào những năm tháng ở chiến trường biên giới Tây Nam. Chiến tranh kết thúc, anh trở về với thương tật hạng 3/4 và căn bệnh sốt rét kinh niên. Nhà nghèo, lại là lao động chính, mơ ước được vào giảng đường Đại học Mỹ thuật của anh không thực hiện được. Anh quyết định tìm sách và dụng cụ mỹ thuật để tự học nâng cao trình độ dưới sự hướng dẫn của nhà văn Đoàn Giỏi.

 

Anh theo đuổi hình thức sáng tác tranh sơn dầu. Đề tài mà anh tâm đắc là vẽ Bác Hồ và các anh hùng dân tộc. Anh vẽ Bác Hồ nhiều đến nỗi trở nên thuần thục, không cần nhìn mẫu mà vẫn vẽ được rất giống. Mỗi lần vẽ xong một tác phẩm, khi lồng nó vào khung kính thì anh lại trăn trở: Tại sao mình không vẽ trực tiếp lên kính? Nếu làm được vậy thì hình ảnh sẽ thật hơn, độ lung linh của màu sắc sẽ đẹp hơn. Nghĩ thế nhưng khi dùng bút vẽ lên kính thì các mảng màu cứ trơn trượt, không diễn tả được ý tưởng của mình. Anh chuyển sang dùng ngón tay vẽ trực tiếp lên kính, nhưng so với vẽ trên vải vẫn không có gì nổi bật. Không nản chí, Đoàn Việt Tiến nảy ra ý tưởng vẽ ngược trên kính. Mặc dù rất khó khăn, nhưng sau nhiều năm kiên trì tập luyện anh đã thành công. Ngày 19-5-1999, Đoàn Việt Tiến đã hoàn thành bức chân dung Bác Hồ đầu tiên bằng cách dùng 10 đầu ngón tay vẽ ngược lên kính. Tác phẩm này đã được tặng cho Hội Cựu chiến binh huyện Châu Thành (Bến Tre). Vào đầu năm 2001, anh hoàn thành bộ sưu tập tranh về cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác Hồ và đã được Bảo tàng Hồ Chí Minh đem trưng bày giới thiệu với công chúng toàn quốc.

 

Hành trình theo đuổi niềm đam mê hội hoạ đã đẩy Đoàn Việt Tiến vào cơn bĩ cực kéo dài. Căn bệnh sốt rét hành hạ liên miên, người anh gầy đen. Anh và gia đình sống cơ cực trong túp lều tranh tồi tàn dưới một vườn cây ảm đạm. Và đỉnh điểm của tấn bi kịch là lúc vợ anh dứt áo ra đi theo tiếng gọi ở một phương trời xa, bỏ lại anh với người mẹ già. Nghèo đói, bệnh tật, tình vợ chồng bị huỷ hoại, Đoàn Việt Tiến suy sụp đến mức tưởng như không thể vượt qua. Nhiều trận ốm thập tử nhất sinh đã xảy ra với anh.

 

Vào đêm 26-3-2003, trong khi miệt mài vẽ tranh để kịp triển lãm, Đoàn Việt Tiến đã bị đuối sức, nên đi ngủ sớm. Vừa ngả lưng xuống giường thì toàn thân anh đau nhừ như thể bị hành xác. Thế rồi anh rơi vào trạng thái mê man. Quá nửa đêm, bất thần Tiến bật dậy. Anh như kẻ mộng du, rồi lao vào vẽ. Kỳ lạ thay, đôi tay của anh cứ hành động một cách vô thức. Tay này lấy màu cho tay kia vẽ, trôi chảy như một cỗ máy, mắt chẳng nhìn, đầu chẳng nghĩ, thế mà đường nét vẽ cứ đâu vào đấy. Thấy lạ, Tiến liền bỏ đi nằm. Nhưng lưng chưa chạm giường thì bỗng nhiên như có một bàn tay vô hình nào đó đẩy ngược trở lại. Sức mạnh của cú đẩy khiến anh ngã dúi về phía trước. Cả chục lần đều như vậy. Rồi Tiến nhận thấy có luồng ánh sáng lạ ập vào người mình. Đầu óc anh quay cuồng dữ dội, mồ hôi vã ra như tắm.

 

Đến sáng hôm sau, anh cảm thấy mình như một con người khác, giọng nói oang oang, đầu óc như chiếc máy tính khổng lồ với vô số dữ liệu. Khi nhắc đến chuyện gì là có hàng loạt những hình ảnh về đề tài đó hiện lên từ vô thức. Người mẹ già của anh không hiểu điều gì xảy ra, cứ bàng hoàng, rụng rời chân tay. Bà thắp hương khấn vái tiên tổ. Kỳ lạ thay, mỗi khi mẹ anh lầm rầm nhắc đến tên của ông, bà, cụ, kị... thì trước mắt Tiến hiện lên rõ mồn một gương mặt, dáng dấp, giọng nói, tính cách của một người đó, dù khi anh sinh ra thì các bậc tiền nhân đã là người thiên cổ. Tiến mô tả lại cho mẹ nghe, bà ôm lấy con trai với giọng nghẹn ngào: “Mày là người nhà Trời rồi, Tiến ơi!”.

 

Anh phát hiện ra hai tay mình có thể vẽ cùng một lúc và làm hai việc cùng một thời điểm. Lúc đó anh thực sự hoang mang, lo sợ và đau đớn thể xác. Anh không thể ăn uống được gì và luôn nghe thấy những tiếng nói văng vẳng. Anh lo sợ mình bị hoang tưởng thần kinh, nhưng đi khám sức khoẻ không thấy gì đặc biệt. Anh bắt đầu tập luyện khí công, cảm xạ và thấy đỡ dần. Để tránh sự chú ý của mọi người, bà mẹ khuyên con nên vào ở tại một ngôi chùa. Đoàn Việt Tiến đã xin quy y và được đặt pháp danh là Thiện Thông. Khi vào chùa rồi, vẫn có những cơn đau thể xác luôn ập đến. Đêm nào Tiến cũng quằn quại vì đau đớn. Nhiều lần trong cơn mê, Tiến nghe tiếng nói vọng về từ cõi xa xăm, rằng hãy kiên trì và chịu đựng một thời gian nữa rồi sẽ có năng lượng.

 

Qua 100 ngày bị hành hạ thể xác, sau một cơn mưa dông dữ dội ở Bến Tre, Đoàn Việt Tiến cảm thấy mình hết đau đớn và bắt đầu có khả năng ngoại cảm. Theo anh, quá trình khổ luyện vẽ tranh bằng tay đã giúp bản thân rất nhiều trong việc rèn luyện khả năng tâm trí nhạy cảm của mình.

 

Khả năng ngoại cảm của Đoàn Việt Tiến thể hiện ở những khía cạnh sau đây:

- Vẽ chân dung người đã mất qua sóng tâm linh;

- Chẩn đoán và chữa bệnh;

- Tìm mộ thất lạc.

 

Đoàn Việt Tiến có cách giải thích rất độc đáo và bí hiểm về khả năng ngoại cảm của mình. Anh cho biết: Mỗi người đều mang trong mình một hệ gen di truyền. Đó là một tổ hợp gen của nhiều thế hệ từ cha mẹ, ông bà, cụ kị... Khi ai đó nhờ tìm mộ thất lạc hoặc vẽ chân dung người thân quá cố, thì anh thu nhận tần số gen di truyền của người đó qua giọng nói. Từ đó tìm ra thông tin về hình ảnh hoặc vị trí chôn cất hài cốt của người quá cố. Làm được như vậy là nhờ gen di truyền, mà gen được các nhiễm sắc thể tạo thành, nhiễm sắc thể bao gồm các phân tử tế bào, phân tử do các nguyên tử hợp lại, và trong mỗi nguyên tử có các hạt mang điện âm (electron) và các hạt mang điện dương (proton). Chính sự chuyển động của tổ hợp các hạt mang điện đó tạo ra năng lượng sinh học hay trường sinh học của mỗi người. Vì vậy khi nghe một cá nhân nói, anh bắt được tần số sóng năng lượng sinh học của người đó và từ tần số thu được, tâm trí anh xử lý và giải mã số để phát hiện ra những đối tượng cần tìm vì họ có cùng hệ tần số trường sinh học. Khi bắt được tần số sóng, anh phóng năng lượng về hướng đó và thu năng lượng bức xạ trở lại để giải mã theo hệ âm dương. Qua đó anh biết được những thông tin hữu ích cho việc cần giúp đỡ...

KỶ NGUYÊN TÂM LINH