Sau hơn nửa năm vừa sưu tầm hình ảnh vừa vẽ (bắt đầu từ 2/9/2000), anh hoạ sĩ thương binh Đoàn Việt Tiến đã hoàn thành bộ sưu tập “Chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh vẽ trên kính” vào đúng dịp kỷ niệm 111 năm ngày sinh của Bác (19/05/1890 - 19/05/2001). 30 bức tranh chân dung Bác Hồ qua các thời kỳ do hoạ sĩ Đoàn Việt Tiến vẽ bằng năm đầu ngón tay trên mặt sau của kính thủy tinh được anh tặng cho Bảo tàng Hồ Chí Minh, chi nhánh TP.HCM (hiện triển lãm tại đây).

Một số bảo tàng ở các tỉnh cũng đang “đặt hàng” Đoàn Việt Tiến những bộ tranh Bác Hồ như thế để trưng bày. Bảo tàng Tôn Đức Thắng (TP.HCM) cũng đang mời anh vẽ một bộ sưu tập về Bác Tôn để chuẩn bị cho kỷ niệm lần thứ 113 ngày sinh của Chủ tịch Tôn Đức Thắng (20/08/1888 - 20/08/2001). Hiện nay anh đang vẽ hai bức tranh chân dung hoà thượng Thích Quảng Đức cho chùa Quan Thế Âm (Q. Phú Nhuận, TPHCM).

Hồng Sơn

 

 

 

HỌA HÌNH BÁC BẰNG 10 ĐẦU NGÓN TAY

Một chú bộ đội lấy ra trong bóp bức ảnh Bác Hồ đưa cho Tiến vẽ thử. Cậu bé ngắm nghía rồi tò mò hỏi: “Người trong ảnh là ai?”. Chú bộ đội bảo: “Đó là ông tiên, khi nào đất nước hết chiến tranh, cháu sẽ được gặp ông tiên”. Thế là Tiến say sưa vẽ ông tiên ngay trong đêm dưới ánh đèn dầu...

Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, bị tàn phá bởi chiến tranh, (xã Phú Đức, huyện Châu Thành, Bến Tre), Đoàn Việt Tiến nhớ mãi hình ảnh cha mình cõng trên lưng, cùng mẹ dắt dìu các anh em vượt sông Tiền, sang Mỹ Tho nương náu. Cậu học trò xóm chợ Giồng Nhỏ thời ấy gầy nhom, nhưng cũng ý thức được chuyện cơm áo, gạo tiền. Một buổi đi học, một buổi Tiến cùng các anh mưu sinh bằng nghề bán bánh mì, đẩy củi thuê

Số tiền kiếm được, Tiến dành dụm mua áo quần, dụng cụ học tập, để ba mẹ nhẹ bớt gánh lo. Cậu bé sung sướng nhất khi sắm được những tuýp màu nước dùng để vẽ. Tiến vốn có năng khiếu và say mê vẽ từ những năm học vỡ lòng. Buổi chiều, khi xong việc, Tiến thường thơ thẩn bên bờ sông Tiền, nhìn về quê ngoại Bến Tre, nơi tiếng súng vẫn nổ rền vang. Đau đáu nỗi nhớ nhà, anh vẽ tranh theo trí tưởng tượng: dòng sông, con đò, rặng dừa xanh và cuộc chiến tranh khốc liệt với từng đoàn xe tăng, máy bay, tàu chiến...

Trong lần trở về quê ngoại, giữa gian nhà nơi ông bà bí mật nuôi giấu cán bộ cách mạng, cậu bé đã gặp được những chú bộ đội. Tiến trổ tài, vẽ “tốc hành” chân dung chú bộ đội. Ai cũng  ngạc nhiên và ngợi khen bức ký họa có hồn, mang nhiều nét chấm phá. Một chú bộ đội lấy trong bóp ra tấm ảnh Bác Hồ với vầng trán rộng, đôi mắt sâu ngời sáng, đưa cho Tiến vẽ thử xem có giống không. Cậu bé ngắm nghía, rồi tò mò hỏi: “Người trong ảnh là ai?”, chú bộ đội bảo: “Đó là ông tiên. Khi nào đất nước hết chiến tranh, cháu sẽ được gặp ông tiên”. Tiến say sưa vẽ “ông tiên” ngay trong đêm, dưới ánh đèn dầu loe lét. “Ông tiên” qua tranh vẽ của Tiến, chẳng khác mấy so với bức ảnh in trên giấy.

Sau này anh mới biết “ông tiên” đó chính là Bác Hồ. Ngày đất nước thống nhất 30/4/1975, như có một sức hút mãnh liệt từ đôi mắt, vầng trán, chòm râu, mái tóc bạc phơ, trang phục giản dị, Đoàn Việt Tiến say xưa vẽ Bác. Lúc bấy giờ dựa theo nhiều ảnh in trên sách, báo, anh vẽ lại và giới thiệu cho nhiều người cùng xem. Bù cho thời điểm trước đó, chẳng hiểu sao thấy anh vẽ “ông tiên”, ai cũng lo sợ và không cho treo ảnh lên vách!

Chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, chàng họa sĩ nghiệp dư, cựu học sinh trường THPT Châu Thành B (Bến Tre), tình nguyện sang chiến trường Camphuchia. Cầm súng tham gia chiến đấu tận những vùng đồi núi cheo leo, tranh thủ lúc tạm ngưng tiếng súng, anh lại cầm bút vẽ ký họa về Bác, về đồng đội và cuộc chiến. Bất cứ chất liệu gì có thể làm nên tranh vẽ, đều được anh tận dụng như giấy học trò, vải, vỏ tràm. Hết bút mực thì dùng than củi để vẽ, tất cả chỉ mong mang lại cho đồng đội niềm vui, nghị lực. Và rồi tranh vẽ của anh cũng được chọn triển lãm với 32 bức ký họa.

Mẹ và khoảng trống

Năm 1984, Đoàn Việt Tiến xuất ngũ, trở về với đời thường. Người thương binh 3/4 vóc dáng hao gầy, lại lao vào cuộc sống, vật lộn với cơm áo, gạo tiền. Anh lang thang ở nhiều khu chợ, khắp các tỉnh miền Tây: Bến Tre, Tiền Giang, Vĩnh Long, Trà Vinh, Cần Thơ, Đồng Tháp... vẽ chân dung, kẻ vẽ bảng hiệu quảng cáo để kiếm sống. Chợ tan, với chiếc xe đạp cà tàng anh len lỏi vào tận nhà dân, nhận vẽ (phục hồi) những bức ảnh thờ đã bị hoen ố theo thời gian.

Bôn ba khắp xứ, có tới trên 60 lần thay đổi chổ ở, vẽ vời đủ mọi thứ, nhưng cuộc sống vẫn nhịp điệu cũ: đủ trả tiền thuê nhà, cơm ngày hai bữa, riêng cái túi thì cứ rỗng không. Anh quyết định trở về quê nhà Bến Tre, tiếp tục cuộc sống kham khổ, rèn luyện thêm tay nghề. “Dù sao ở nơi ấy mình cũng còn có mẹ, được mẹ động viên chăm sóc, nhất là những khi cơn sốt rét rừng hành hạ”.

Từ rất lâu, bất cứ hoàn cảnh nào, trong trái tim của Đoàn Việt Tiến luôn say mê, ấp ủ một quyết tâm vẽ bộ sưu tập chân dung về Bác Hồ. Sau giải phóng, khi đang học lớp 9 trường THPT Nguyễn Đình Chiểu - Mỹ Tho, anh đã hoàn thành nhiều ảnh vẽ chân dung Bác, tặng cho các lớp bạn cùng khối để dành treo tường. Vẽ ảnh Bác Hồ bằng chất liệu màu nước, màu dầu, sơn trên giấy, trên vải và Panô anh đều làm quen tay.

 

Năm 1989, tình cờ sau một cơn mưa, nhìn thấy tấm kính bị bể nằm trước sân nhà, nắng rọi vào, ánh lên những sắc màu lung linh, anh nảy ra ý tưởng sao không thử vẽ tranh lên kính. Vậy là Tiến lao vào thử nghiệm. Với cả trăm mảnh vẽ không thành, dùng cọ tải màu vẽ lên kính cũng không xong. Những ngày mày mò khổ luyện vẽ chân dung Bác, đặc biệt giai đoạn thử nghiệm vẽ trên kính, chính mẹ anh là người đã khích lệ, góp ý cho từng mảng màu, nét vẽ.

Đời họa sĩ đôi lúc buồn như tranh. Nghèo túng đến đỗi một mái ấm gia đình cũng không giữ được. Anh lập gia đình năm 1995, khi hai vợ chồng có với nhau một đứa con gái 20 tháng tuổi. Không cam nổi cảnh sống vất vả, thiếu trước hụt sau, vợ anh đã bồng con dứt áo ra đi, để lại cho anh một khoảng trống, gãy đổ và hụt hẫng. Tiến tâm sự: “Lúc ấy tôi cứ tưởng bản thân mình không thể nào gượng dậy để theo tiếp nghiệp vẽ. Lòng tự trách mình sao quá bất tài, vô dụng!”

May mà còn có mẹ. Chính người mẹ đã lấp dần khoảng trống ấy và dựng anh đứng lên. Tiến có thói quen hay vẽ vào ban đêm. Vẽ ở đâu thì bày biện la liệt cọ, màu. Đôi lúc quá mệt mỏi, anh lăn ra ngủ luôn tại chỗ. Mẹ anh, bà Đàm Thị Thành kể: “Thấy Tiến buồn chuyện vợ con và mê vẽ, sa sút về sức khỏe, tôi luôn ở bên cạnh con để động viên chia sẻ. Nhiều đêm cả hai mẹ con cùng thức trắng. Mẹ cầm đèn dầu, soi từng nét vẽ cho con. Nấu cho nó chén cháo, tô mì gói cho ấm lòng”. Với Đoàn Việt Tiến: “Mẹ đã làm tất cả cho sự thành đạt của tôi ngày hôm nay”.

 Vẽ Bác Hồ bằng trái tim

Lần đầu tiên sau mười năm khổ luyện vẽ ngược trên kính, bức chân dung Bác Hồ khá hoàn chỉnh, được họa sĩ Đoàn Việt Tiến trao tặng cho Hội Cựu chiến binh huyện Châu Thành, nhân dịp kỷ niệm sinh nhật Bác 19/5/1999. Mẹ nâng niu từng bức tranh anh làm ra, đồng đội trầm trồ thán phục, báo chí ca ngợi hết mình. Anh như có lửa, lao vào vẽ thêm nhiều chân dung khác về Bác.

Năm 2000, thông qua báo, đài giới thiệu biệt tài của một họa sĩ vẽ ngược chân dung Bác Hồ trên kính, Bảo tàng Hồ Chí Minh (chi nhánh TPHCM) đã cử đoàn cán bộ về xã Phú Đức, xem họa sĩ Đoàn Việt Tiến sáng tạo nghệ thuật và mời anh về thành phố thực hiện bộ sưu tập chân dung Bác Hồ. Sau 100 ngày lao động cật lực, anh đã hoàn thành bộ sưu tập 30 ảnh vẽ ngược trên kính bằng chất liệu màu dầu, về cuộc đời và sự nghiệp hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, với ba khổ ảnh 50cm x 70cm, 60cm x 90cm, 80cm x 1,2m.

Tại Chi nhánh Bảo tàng Hồ Chí Minh nhân dịp 3/2/2001, triển lãm ra mắt bộ sưu tập chân dung về Bác do họa sĩ Đoàn Việt Tiến trao tặng đã tạo được ấn tượng, thu hút đông đảo người xem đến chiêm ngưỡng. Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh đánh giá cao tranh vẽ ngược trên kính của Đoàn Việt Tiến. Ông nói: “Để thành công với phong cách mới, chất liệu vẽ mới, không chỉ tài năng sáng tạo, người vẽ còn phải có một trái tim luôn hướng về Bác, mới tạo nên thần sắc trong từng bức vẽ như vậy”.

Không ngơi nghỉ, anh tiếp tục vẽ 12 chân dung về Bác Tôn tặng cho Bảo tàng Tôn Đức Thắng. Bức tranh vẽ ngược trên kính, khổ lớn nhất trước nay do Tiến vẽ tặng, là chân dung Thượng tọa Thích Quảng Đức (1,2m x 2,2m), vẽ tại Tổ Đình Quan Thế Âm (quận Phú Nhuận). Sau đó anh quay về quê vẽ tặng cho Bảo tàng tỉnh Bến Tre 34 bức tranh về Bác Hồ với đời thường (Bác sinh hoạt với nhân dân và các em thiếu nhi).

Chân dung mà họa sĩ Đoàn Việt Tiến chọn vẽ đa số là những bậc hiền tài, nhà lãnh đạo cách mạng kiệt xuất. Anh vẽ tặng chân dung nhà lãnh đạo cách mạng vĩ đại của nhân dân Cuba Fidel Castro đến hai lần. Ngoài ra còn có chân dung của Che Guevara, nữ Tướng Nguyễn Thị Định. Năm 2003 sau khi vẽ tặng cho Bảo tàng Quân khu 9 một chân dung Bác, anh được mời thực hiện bộ tranh về người lính ĐBSCL.

Họa sĩ Đoàn Việt Tiến cho biết, vẽ ngược trên kính có lợi thế, khi những mảng màu bám vào kính, sẽ tạo ra bức tranh sắc nét, khó phai theo thời gian... Suốt chục năm luyện vẽ trên kính (tập trung vẽ chân dung Bác), anh cảm nhận: “Về góc độ tâm linh, tôi đã bị hút sâu vào tâm hồn của Bác, nên rất dễ sáng tạo”. Sau mỗi lần thất bại, anh lại rút ra nhiều kinh nghiệm quý. Với mười đầu ngón tay, từng ngón được phân công đảm nhận mỗi mảng màu sáng tối khác nhau. Riêng móng tay có nhiệm vụ vét tỉa những đường cong, hay nét nhỏ cho ảnh thêm sắc xảo.

Nhưng càng tập trung điều khiển những ngón tay cao độ để vẽ, lắm lúc tay, chân và toàn thân tê cứng như người bại liệt, không thể cử động được. Năm 2003, họa sĩ Tiến phải nhập viện điều trị gần một tháng, do thao tác vẽ liên tục bằng đầu ngón tay, tác động đến tim và các dây thần kinh. Anh buồn ủ rủ, lo sợ hai bàn tay không còn uyển chuyển, “nhả” màu phóng khoáng như chính tâm hồn và niềm say mê sáng tạo của anh. Vừa khỏi bệnh, anh lại lao vào công việc và tiếp tục xuôi ngược Nam Bắc với nghiệp vẽ.

Tiếng lành đồn xa về họa sĩ Việt Nam duy nhất vẽ tranh bằng tay trên kính, xác lập kỷ lục quốc gia (năm 2005), Đoàn Việt Tiến được mời sang biểu diễn giao lưu ở nhiều nước như Trung Quốc, Camphuchia, Thái Lan, Đức, Singapore, Ba Lan. Tính đến nay anh đã thực hiện khoảng 300 bức tranh vẽ trên kính khổ lớn (hơn 100 tranh trưng bày tại các Bảo tàng trong nước và quốc tế). Nhận lời mời của GSVS Vũ Tuyên Hoàng, Chủ tịch Hội LHKH&KT VN, từ năm 2007 đến nay anh đã hoàn thành 26 bức tranh trong bộ sưu tập chân dung những nhà vua Việt Nam.

Hướng về quê nghèo

 

Tranh của họa sĩ Tiến vẽ, đặc biệt không bán. Anh mang biếu khắp nơi. Vẫn tố chất của một người lính, cả gia tài rong duỗi theo anh chỉ lỉnh kỉnh mấy món đồ nghề cỏn con. Khi đã trở thành người nổi tiếng, sau mỗi chuyến xuất ngoại trở về, bằng chính tài năng, anh luôn nhận được rủng rỉnh các khoản thù lao, tặng thưởng của kiều bào và khách nước ngoài. Chỉ riêng chuyến đi Ba Lan 30 ngày, anh nhận được khoản tiền thưởng 20.000 đôla. Anh bắt đầu suy nghĩ đến việc làm từ thiện giúp quê nghèo.

Sinh năm 1961, họa sĩ Đoàn Việt Tiến là cựu binh của Sư Đoàn 330, Quân khu 9, tham gia quân tình nguyện chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Không chỉ nhận nhiều bằng khen giấy khen của tỉnh, TPHCM về phong cách vẽ ngược trên kính, năm 2007 anh còn được Bộ LĐTB&XH tặng bằng khen vì có thành tích xuất sắc trong phong trào đền ơn đáp nghĩa.

Tiến có rất nhiều mạnh thường quân, họ là những người ngưỡng mộ tài năng của anh, nay trở thành bạn bè đồng tâm huyết, đóng góp vật chất cho hoạt động từ thiện. Năm năm qua, chỉ riêng tại xã nhà Phú Đức, anh đã nhiều lần huy động bạn bè mang về 35 tấn gạo tặng cho người nghèo, góp trên 300 triệu đồng để địa phương xây dựng đền thờ liệt sĩ xã, đình làng, cùng 17 ngôi nhà tình nghĩa, tình thương xây tặng cho người nghèo, neo đơn tại Bến Tre, Tiền Giang.

Điều anh vui nhất là mang thành quả bao năm lao động nghệ thuật của mình xây tặng mẹ ngôi nhà khang trang, thay cho gian nhà trống trước dột sau, để mẹ an hưởng tuổi già. Đoàn Việt Tiến tâm sự: “Càng tham gia những việc làm từ thiện, cái tâm của mình càng thanh thản, phấn chấn. Tôi có cảm giác những nét vẽ của mình thăng hoa hơn, khi trải lòng vì mọi người”.

 ỦY BAN  NHÂN DÂN TỈNH BẾN TRE

Nhà Ngoại cảm Đoàn Việt Tiến - Giải mã thông tin bằng năng lượng cảm xạ

Đôi mắt sâu thẳm, dáng người nhỏ nhắn, thích nơi yên tịnh, trầm tư ít nói, làm việc bất kể thời gian sớm tối, không có thời gian cho riêng mình, tưởng chừng như nhà ngoại cảm Đoàn Việt Tiến là người rất khó gần gũi, nhưng những ai một lần gặp anh đều cảm nhận nơi anh một trái tim nhân hậu và tấm lòng cởi mở bao dung.

Hiện anh là chuyên viên tìm mộ bằng phương pháp ngoại cảm, chăm sóc sức khỏe cộng đồng bằng liệu pháp tâm lý và năng lượng sinh học, nghiên cứu khoa học năng lượng cảm xạ và dịch lý, nghiên cứu tiềm năng của con người. Nhờ khả năng ngoại cảm của anh, mà có rất nhiều liệt sĩ vô danh được trả lại tên và tìm được người thân. Ngoài ra, anh còn góp thêm sắc màu cuộc sống với những bức tranh tuyệt tác mà không phải bất cứ họa sĩ nào cũng thực hiện được. Anh đã vẽ rất nhiều chân dung của các lãnh tụ và danh nhân thế giới như Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chủ tịch Tôn Đức Thắng, nữ tướng Nghuyễn Thị Định, Bồ tát Thích Quảng Đức, Carl Marx, Lenin, Fidel castro… Ngày 1-1-2005, anh được Trung tâm sách kỷ lục Việt Nam xác lập kỷ lục là họa sĩ việt Nam duy nhất vẽ tranh bằng tay trên kính. Nhân ngày hội ngộ các kỷ lục gia lần thứ 06 do Báo Giác Ngộ tổ chức và Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam tổ chức, PV Báo Giác Ngộ đã có cuộc trao đổi ngắn với anh.

- Xin anh cho biết khả năng đặc biệt của anh có phải là do thiên phú?

Chỉ một chút thôi. Tôi có khả năng như ngày hôm nay phần lớn là do sự khổ luyện. Để vẽ được một tác phẩm hoàn hảo, tôi đã phải luyện vẽ trong 10 năm. Trong thời gian dài khổ luyện đó, một người duy nhất luôn bên cạnh cùng thức khuya dậy sớm giúp tôi trong mọi việc, đó là người mẹ kính yêu của tôi. Mẹ thường thức khuya soi đèn dầu cho tôi vẽ và chỉnh sửa từng nét vẽ trong tranh cho tôi. Tôi có được khả năng như vầy là nhờ vào một phần rất lớn sự hy sinh của mẹ. Khả năng ngoại cảm của tôi cũng phải do công phu tu tập. Để duy trì được khả năng ngoại cảm, tôi cũng phải ngồi thiền, tịnh tâm mỗi ngày.

- Từ khi nào anh phát hiện ra khả năng ngoại cảm của mình?

Vào đêm 26-3-2003, trong lúc ngủ thiếp đi sau khi mệt lả vì vẽ tranh để kịp triển lãm, tôi thấy mình được truyền một nguồn năng lượng lạ rất mạnh đến nỗi tôi cảm nhận một sự đau đớn thể xác tột độ. Sáng dậy, tôi phát hiện ra mình có khả năng vẽ hai tay cùng một lúc và có thể làm hai việc khác nhau cùng một thời điểm. Lúc đó tâm tôi hết sức hoang mang, tôi liền tới một ngôi chùa xin quy y và được đặt pháp danh là Thiện Thông. Sau 100 ngày bị hành hạ thể xác, sau một cơn mưa dông dữ dội ở Bến Tre, tôi thấy mình hết đau đớn và bắt đầu có khả năng ngoại cảm. Tuy nhiên, tôi vẫn thấy rằng quá trình khổ luyện vẽ tranh bằng tay đã giúp tôi rất nhiều trong việc rèn luyện khả năng tâm thức nhạy cảm của mình.

- Được biết anh đã sử dụng khả năng ngoại cảm của mình để đi tìm kiếm mộ liệt sĩ, vẽ chân dung người đã mất từ người trực diện, khám chữa bệnh... Anh có thể cho biết rõ hơn về cách thực hiện những công việc này?

Tôi nhận được thông tin bằng cách giải mã các tần sóng năng lượng. Trong vũ trụ có 12 kênh tần số sóng năng lượng (tần số âm) chính và hằng hà sa số tần số phụ, mỗi kênh có một ngôn ngữ riêng và chuyển động theo hình tròn hoặc hình răng cưa ngược chiều kim đồng hồ. 12 tần số âm (các electron) chuyển động để tạo ra tần số dương (neutron) chuyển động theo chiều kim đồng hồ. Các thiết bị máy điện tử chỉ đo được tần số dương này, đó là sự chuyển động của neutron và nó được biểu hiện ra bên ngoài qua 5 thức giác quan. Khi giải mã thông tin thì tâm thức dựa vào sự chuyển động của các tần số sóng để biết thông tin nhận được là đúng hay sai. Nếu tần số sóng chuyển động tròn cho đáp án thông tin là đúng, còn nếu chuyển động theo hình răng cưa hay hình sin thì thông tin đó là không chính xác. Ví dụ, khi có một người nhờ tôi tìm mộ bị thất lạc thì qua giọng nói của người đó, tôi nhận được tín hiệu tần sóng gene di truyền của người đó. Mỗi người đều mang trong mình một hệ gene di truyền. Hệ gene này là một tích hợp gene của cha mẹ ông bà nội ngoại tổ tiên. Như các bạn cũng biết, gene do các nhiễm sắc thể tạo thành, nhiễm sắc thể do các phân tử tế bào tạo nên, phân tử do các nguyên tử hợp thành, và mỗi nguyên tử được cấu tạo bởi các electron (điện cực âm) và một neutron (điện cực dương). Chính sự chuyển động của các electron và neutron tạo ra năng lượng sinh học, hay còn gọi là trường sinh học. Nên khi nhìn hay nghe một người nói, tôi bắt được tần số sóng năng lượng sinh học của người đó, từ tần số sóng năng lượng này, tâm thức tôi lên lập trình mở mã số lệnh để tìm kiếm đối tượng muốn tìm, khi ấy tôi dùng năng lượng rà tìm tần số sóng của người thân mà người này muốn tìm vì họ có cùng hệ tần số sóng trường sinh học. Khi rà được tần số sóng rồi, tôi phóng năng lượng về hướng đó thì có hiện tượng năng lượng bức xạ để giải mã theo hệ âm dương. Từ sự giải mã này, tôi có thể khoanh vùng không gian theo từng mã vùng từ vĩ mô tới vi mô, như từ tỉnh tới huyện, tới xã rồi tới thôn ấp... để xác định vị trí ngôi mộ. Việc vẽ chân dung người đã khuất cũng tương tự như vậy.

- Vâng, quả là một việc làm rất khoa học vô cùng thú vị, và đầy ý nghĩa. Vừa rồi anh có nhắc tới việc ngồi thiền tịnh tâm để duy trì khả năng ngoại cảm, anh có thể giải thích rõ hơn không?

Như tôi đã nói, hệ số tần sóng âm chuyển động tịnh, ngược chiều kim đồng hồ và hệ số tần sóng dương thì chuyển động ngược lại. Sự chuyển động của 2 hệ tần số âm dương này tạo ra sự chuyển động của trái đất hay tâm thức. Nếu một người điều hòa hoặc hợp nhất được 2 tần số sóng này thì tâm người đó sẽ có trạng thái nhẹ nhàng, bình an, tâm trí sáng suốt, và như vậy làm việc mới chính xác. Để tạo ra sự cân bằng này thì phải dùng tâm thức để vận hành, tức là chuyển động tịnh. Và ngồi thiền tịnh tâm là một cách tạo chuyển động tịnh và điều hòa 2 tần số sóng này vậy.


- Xin cám ơn buổi trò chuyện rất thú vị hôm nay. Chúc anh luôn có một sức khỏe tốt để tiếp tục khai thác tiềm năng của con người và phục vụ cho nhân loại.

BÁO GIÁC NGỘ

Kể từ tháng 3-2003, trong đội ngũ các nhà ngoại cảm Việt Nam có thêm một người vốn là họa sĩ tự học với những khả năng khác thường chưa từng có ở nước ta và có lẽ cả trên thế giới. Đó là Đoàn Việt Tiến, người có biệt tài vẽ chân dung ngược lên kính bằng ngón tay và vẽ chân dung của người đã mất qua tiềm thức của người thân ngồi đối diện...

 NHÀ NGOẠI CẢM ĐOÀN VIỆT TIẾN

 

Đoàn Việt Tiến sinh năm 1961 tại xã Phú Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre, hiện nay là thương binh hạng 3/4.

Ngay từ thời còn là học sinh, cậu bé Tiến đã nổi tiếng là người khéo tay, vẽ giỏi. Phát hiện ra năng khiếu của đứa cháu, người bác ruột là nhà văn Đoàn Giỏi đã tích cực kềm cặp và dạy dỗ Tiến. Năm 18 tuổi, Đoàn Việt Tiến tham gia quân đội. Anh vừa chiến đấu vừa ký hoạ vào những năm tháng ở chiến trường biên giới Tây Nam. Chiến tranh kết thúc, anh trở về với thương tật hạng 3/4 và căn bệnh sốt rét kinh niên. Nhà nghèo, lại là lao động chính, mơ ước được vào giảng đường Đại học Mỹ thuật của anh không thực hiện được. Anh quyết định tìm sách và dụng cụ mỹ thuật để tự học nâng cao trình độ dưới sự hướng dẫn của nhà văn Đoàn Giỏi.

 

Anh theo đuổi hình thức sáng tác tranh sơn dầu. Đề tài mà anh tâm đắc là vẽ Bác Hồ và các anh hùng dân tộc. Anh vẽ Bác Hồ nhiều đến nỗi trở nên thuần thục, không cần nhìn mẫu mà vẫn vẽ được rất giống. Mỗi lần vẽ xong một tác phẩm, khi lồng nó vào khung kính thì anh lại trăn trở: Tại sao mình không vẽ trực tiếp lên kính? Nếu làm được vậy thì hình ảnh sẽ thật hơn, độ lung linh của màu sắc sẽ đẹp hơn. Nghĩ thế nhưng khi dùng bút vẽ lên kính thì các mảng màu cứ trơn trượt, không diễn tả được ý tưởng của mình. Anh chuyển sang dùng ngón tay vẽ trực tiếp lên kính, nhưng so với vẽ trên vải vẫn không có gì nổi bật. Không nản chí, Đoàn Việt Tiến nảy ra ý tưởng vẽ ngược trên kính. Mặc dù rất khó khăn, nhưng sau nhiều năm kiên trì tập luyện anh đã thành công. Ngày 19-5-1999, Đoàn Việt Tiến đã hoàn thành bức chân dung Bác Hồ đầu tiên bằng cách dùng 10 đầu ngón tay vẽ ngược lên kính. Tác phẩm này đã được tặng cho Hội Cựu chiến binh huyện Châu Thành (Bến Tre). Vào đầu năm 2001, anh hoàn thành bộ sưu tập tranh về cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác Hồ và đã được Bảo tàng Hồ Chí Minh đem trưng bày giới thiệu với công chúng toàn quốc.

 

Hành trình theo đuổi niềm đam mê hội hoạ đã đẩy Đoàn Việt Tiến vào cơn bĩ cực kéo dài. Căn bệnh sốt rét hành hạ liên miên, người anh gầy đen. Anh và gia đình sống cơ cực trong túp lều tranh tồi tàn dưới một vườn cây ảm đạm. Và đỉnh điểm của tấn bi kịch là lúc vợ anh dứt áo ra đi theo tiếng gọi ở một phương trời xa, bỏ lại anh với người mẹ già. Nghèo đói, bệnh tật, tình vợ chồng bị huỷ hoại, Đoàn Việt Tiến suy sụp đến mức tưởng như không thể vượt qua. Nhiều trận ốm thập tử nhất sinh đã xảy ra với anh.

 

Vào đêm 26-3-2003, trong khi miệt mài vẽ tranh để kịp triển lãm, Đoàn Việt Tiến đã bị đuối sức, nên đi ngủ sớm. Vừa ngả lưng xuống giường thì toàn thân anh đau nhừ như thể bị hành xác. Thế rồi anh rơi vào trạng thái mê man. Quá nửa đêm, bất thần Tiến bật dậy. Anh như kẻ mộng du, rồi lao vào vẽ. Kỳ lạ thay, đôi tay của anh cứ hành động một cách vô thức. Tay này lấy màu cho tay kia vẽ, trôi chảy như một cỗ máy, mắt chẳng nhìn, đầu chẳng nghĩ, thế mà đường nét vẽ cứ đâu vào đấy. Thấy lạ, Tiến liền bỏ đi nằm. Nhưng lưng chưa chạm giường thì bỗng nhiên như có một bàn tay vô hình nào đó đẩy ngược trở lại. Sức mạnh của cú đẩy khiến anh ngã dúi về phía trước. Cả chục lần đều như vậy. Rồi Tiến nhận thấy có luồng ánh sáng lạ ập vào người mình. Đầu óc anh quay cuồng dữ dội, mồ hôi vã ra như tắm.

 

Đến sáng hôm sau, anh cảm thấy mình như một con người khác, giọng nói oang oang, đầu óc như chiếc máy tính khổng lồ với vô số dữ liệu. Khi nhắc đến chuyện gì là có hàng loạt những hình ảnh về đề tài đó hiện lên từ vô thức. Người mẹ già của anh không hiểu điều gì xảy ra, cứ bàng hoàng, rụng rời chân tay. Bà thắp hương khấn vái tiên tổ. Kỳ lạ thay, mỗi khi mẹ anh lầm rầm nhắc đến tên của ông, bà, cụ, kị... thì trước mắt Tiến hiện lên rõ mồn một gương mặt, dáng dấp, giọng nói, tính cách của một người đó, dù khi anh sinh ra thì các bậc tiền nhân đã là người thiên cổ. Tiến mô tả lại cho mẹ nghe, bà ôm lấy con trai với giọng nghẹn ngào: “Mày là người nhà Trời rồi, Tiến ơi!”.

 

Anh phát hiện ra hai tay mình có thể vẽ cùng một lúc và làm hai việc cùng một thời điểm. Lúc đó anh thực sự hoang mang, lo sợ và đau đớn thể xác. Anh không thể ăn uống được gì và luôn nghe thấy những tiếng nói văng vẳng. Anh lo sợ mình bị hoang tưởng thần kinh, nhưng đi khám sức khoẻ không thấy gì đặc biệt. Anh bắt đầu tập luyện khí công, cảm xạ và thấy đỡ dần. Để tránh sự chú ý của mọi người, bà mẹ khuyên con nên vào ở tại một ngôi chùa. Đoàn Việt Tiến đã xin quy y và được đặt pháp danh là Thiện Thông. Khi vào chùa rồi, vẫn có những cơn đau thể xác luôn ập đến. Đêm nào Tiến cũng quằn quại vì đau đớn. Nhiều lần trong cơn mê, Tiến nghe tiếng nói vọng về từ cõi xa xăm, rằng hãy kiên trì và chịu đựng một thời gian nữa rồi sẽ có năng lượng.

 

Qua 100 ngày bị hành hạ thể xác, sau một cơn mưa dông dữ dội ở Bến Tre, Đoàn Việt Tiến cảm thấy mình hết đau đớn và bắt đầu có khả năng ngoại cảm. Theo anh, quá trình khổ luyện vẽ tranh bằng tay đã giúp bản thân rất nhiều trong việc rèn luyện khả năng tâm trí nhạy cảm của mình.

 

Khả năng ngoại cảm của Đoàn Việt Tiến thể hiện ở những khía cạnh sau đây:

- Vẽ chân dung người đã mất qua sóng tâm linh;

- Chẩn đoán và chữa bệnh;

- Tìm mộ thất lạc.

 

Đoàn Việt Tiến có cách giải thích rất độc đáo và bí hiểm về khả năng ngoại cảm của mình. Anh cho biết: Mỗi người đều mang trong mình một hệ gen di truyền. Đó là một tổ hợp gen của nhiều thế hệ từ cha mẹ, ông bà, cụ kị... Khi ai đó nhờ tìm mộ thất lạc hoặc vẽ chân dung người thân quá cố, thì anh thu nhận tần số gen di truyền của người đó qua giọng nói. Từ đó tìm ra thông tin về hình ảnh hoặc vị trí chôn cất hài cốt của người quá cố. Làm được như vậy là nhờ gen di truyền, mà gen được các nhiễm sắc thể tạo thành, nhiễm sắc thể bao gồm các phân tử tế bào, phân tử do các nguyên tử hợp lại, và trong mỗi nguyên tử có các hạt mang điện âm (electron) và các hạt mang điện dương (proton). Chính sự chuyển động của tổ hợp các hạt mang điện đó tạo ra năng lượng sinh học hay trường sinh học của mỗi người. Vì vậy khi nghe một cá nhân nói, anh bắt được tần số sóng năng lượng sinh học của người đó và từ tần số thu được, tâm trí anh xử lý và giải mã số để phát hiện ra những đối tượng cần tìm vì họ có cùng hệ tần số trường sinh học. Khi bắt được tần số sóng, anh phóng năng lượng về hướng đó và thu năng lượng bức xạ trở lại để giải mã theo hệ âm dương. Qua đó anh biết được những thông tin hữu ích cho việc cần giúp đỡ...

KỶ NGUYÊN TÂM LINH

HỌA SĨ ĐOÀN VIỆT TIẾN: KỶ LỤC GIA VẼ... NGƯỢC!

Từng là một người lính chiến đấu ở chiến trường Campuchia, anh trở về đời thường với nhiều thương tật và cuộc mưu sinh nhọc nhằn. Bằng nghị lực và quyết tâm, anh đã rèn luyện và có được những khả năng kỳ dị như: vẽ hình ngược bằng tay trên kính, thông qua con cháu đang sống vẽ chân dung người đã khuất...

Anh là Đoàn Việt Tiến, sinh năm 1961, quê ở xã Phú Đức, huyện Châu Thành, Bến Tre, nhưng nhiều năm nay anh đã chuyển lên sinh sống ở trong con hẻm nhỏ của đường Phan Văn Hớn, Q.12, TP.HCM. Anh là người giữ kỷ lục về vẽ ngược bằng tay duy nhất ở Việt Nam và có lẽ cả thế giới. Cùng lúc, Đoàn Việt Tiến cũng giữ luôn kỷ lục là người vẽ ngược bằng tay về Bác Hồ trên kính nhiều nhất.

Từ cậu bé đam mê hội họa

Thuở sống ở quê nhà Bến Tre, cậu bé Đoàn Việt Tiến cùng gia đình sống trong cảnh bom đạn của chiến tranh ác liệt. Hầu như ngày nào gia đình anh và đồng bào cũng sống trong cảnh phải chạy tránh bom đạn. Lo cho tính mạng gia đình, cha anh cõng anh qua sông Tiến cùng gia đình nương náu ở chợ Vòng Nhỏ, rồi chợ Cầu Dầu ăn học (nay thuộc phường 6, thành phố Mỹ Tho). Lên bảy, tám tuổi Tiến đã kéo xe củi, rồi đi bán bánh mì kiếm tiền phụ cha mẹ. Sáu tuổi, Tiến đã có năng khiếu hội họa. Cậu thường vẽ hình về những nhân vật lịch sử hay những cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng, Bà Triệu... Năm 1970, cả gia đình Tiến trở về quê ngoại ở Bến Tre sinh sống. Chính nơi đây, lần đầu tiên cậu bé Tiến vẽ hình Bác Hồ qua lời kể của cha mình rồi tưởng tượng ra mà vẽ. Sau này, khi có một nhóm bộ đội miền Bắc vào đóng quân ở nhà Tiến, có một chú bộ đội mang hình Bác Hồ và đưa cho Tiến vẽ thử. Vẽ xong, ai cũng trầm trồ là Tiến vẽ rất giống Bác. Kỳ lạ thay là so với những bức tranh Tiến tự vẽ bằng trí tưởng tượng trước đó thì hình của Bác cũng không khác nhau mấy. Từ đó, Tiến đam mê vẽ hình Bác Hồ và vẽ chân dung các chú bộ đội mà cậu gặp.

Năm 1979, chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra lúc Đoàn Việt Tiến vừa học xong lớp 12. Như nhiều thanh niên yêu nước thời đó, anh tình nguyện đi chiến trường Tây Nam. Ở chiến trường, ngoài nhiệm vụ của một người lính trinh sát, Đoàn Việt Tiến lại giải trí bằng thú vui ký họa những trận đánh của đơn vị, vẽ chân dung đồng đội, vẽ Bác Hồ tặng cho đồng đội... Anh vẽ trên mọi chất liệu mình có, từ giấy bao thuốc lá, vỏ cây tràm... Bút vẽ là bút bi hoặc than cây đốt lên, mộc mạc vậy nhưng những bức vẽ của anh đều rất có hồn, sinh động. Có lẽ do những bức tranh được vẽ bằng cả tấm lòng dành cho Bác và đồng đội, bằng tất cả niềm đam mê hội họa của anh.

Trong thời gian chiến đấu ở chiến trường Tây Nam, Đoàn Việt Tiến nhiều lần đối diện với cái chết. May mắn sao, anh sống sót trong gang tấc trước mũi đạn của kẻ thù. “Có lần, tôi cùng hai người bạn được phái đi trinh sát trong một trận đánh với Pôn-pốt. Hai người bạn đi trước, tôi đi sau họ mấy bước chân. Phía sau là đội hình đơn vị đang hành quân nhưng ém lại, chờ tin tức trinh sát của chúng tôi. Đang đi, bất ngờ, chúng tôi gặp hai tên lính Pôn-pốt đang đi lên trước, phía sau là đội hình của địch đang hành quân. Chúng tôi phán đoán địch có ý định bao vây, tiêu diệt đơn vị chúng tôi. Khi chỉ cách địch khoảng 20m, chúng phát hiện ra chúng tôi. Địch và chúng tôi cùng nổ súng. Hai người bạn của tôi trúng đạn ngã xuống, tôi may mắn nằm xuống kịp thời nên thoát chết. Lần khác, tôi bị thương và lạc trong rừng sâu, không có nước, lương thực cạn kiệt. Tôi phải uống sương cầm cự, chờ mong đơn vị tìm thấy. Mãi sau, tình cờ vợ chồng người Campuchia đi rừng nhìn thấy tôi, họ mang tôi về nhà cứu chữa. Hơn một tuần lễ, tôi mới hồi phục” - Đoàn Việt Tiến kể lại.

Đến kỷ lục gia Việt Nam

Năm 1984, anh giải ngũ trở về quê nhà. Năm 1989, anh tham gia Hội Cựu chiến binh Việt Nam và lại vẽ như một niềm đam mê, như một sở thích và cũng để mưu sinh. Anh đi vẽ dạo ở khắp các chợ của đồng bằng sông Cửu Long. Khi chợ tan, anh lại về. Tranh anh vẽ chủ yếu là chân dung của những người đi chợ thuê anh vẽ. Nhưng công việc đó không nuôi sống nổi anh, vợ con và mẹ già. Cuộc sống gia đình anh luôn chật vật, túng thiếu. Nhưng cuộc đời nhiều lúc vẫn công bằng, hay đó là sự đền đáp cho những ai không hề đầu hàng trước nghịch cảnh của số phận.

Và cuối cùng số phận đã đền đáp cho Đoàn Việt Tiến, đền đáp cho tấm lòng của anh với mọi người và cuộc đời này, đền đáp cho niềm đam mê vẽ, đam mê khám phá không ngừng của anh, đã mở ra một trang đời mới cho anh. Rạng rỡ, sáng sủa hơn, ấm áp hơn. Đó là khi sau một cơn mưa, anh tình cờ thấy một tấm kính nơi gốc dừa, cạnh căn chòi lá lụp xụp của anh, óng ánh lung linh lên muôn màu sắc dưới ánh mặt trời. Anh nghĩ bụng: Nếu mình vẽ tranh trên kính chắc là sẽ đẹp hơn và chắc chắn nó cũng sẽ bền hơn là vẽ trên vải hay giấy. Nghĩ là làm, anh mang tấm kiếng đi chùi rửa thật sạch, rồi hì hụi vẽ màu lên với ý định sẽ vẽ chân dung Bác Hồ là loại tranh anh như thuộc nằm lòng.

Nghĩ thì dễ, nhưng khi vẽ bằng cọ lên kính, do mặt kính trơn cây cọ cứ tuột đi, màu nhòe ra, không rõ hình dáng, màu sắc gì cả. Sau nhiều lần thất bại, một lần anh chợt nghĩ tại sao mình không thử dùng tay vẽ. Vậy là anh dùng các ngón tay chấm màu vẽ lên kính. Lạ thay, với cách vẽ này màu rất ăn, nét vẽ không nhòe nữa. Bức tranh về Bác dần hiện ra khá chuẩn. Bức hình đầu tiên đó anh vẽ vào ngày 19-5-1999 đã được anh tặng cho ông Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện Châu Thành, Bến Tre. Sau nhiều lần thử nghiệm và luyện tập, anh đã có thể dùng cả hai tay chấm màu vẽ lên kính rất thuần thục. Các ngón tay và cả móng tay của anh đều có thể vẽ và mỗi bộ phận giữ một vai trò riêng biệt khi vẽ. Quá trình khổ luyện đó mất 10 năm trời. Thậm chí hiện nay anh còn có thể biểu diễn vừa nghe nhạc mà hai tay cùng lúc vẽ hai chân dung khác nhau. Khả năng này của anh đã được Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam khảo nghiệm.

Nghe tin về anh vẽ hình Bác Hồ trên kính rất đẹp, năm 2000, Bảo tàng Hồ Chí Minh tại TP.HCM đã đến Bến Tre khảo nghiệm và trao tặng kỷ vật cho anh. Sau đó, lãnh đạo bảo tàng đề nghị anh đến bảo tàng này vẽ tranh về Bác. Sau 100 ngày đêm miệt mài làm việc, anh vẽ được 30 bức tranh với chủ đề về sự nghiệp và cuộc đời hoạt động của Bác. Trong đó có những bức như: Bác Hồ đang chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ, Bác ở căn cứ Việt Bắc, Bác đọc Tuyên ngôn độc lập... Những bức tranh đó đã được bảo tàng triển lãm vào ngày 3-2-2001.

Tiếp đó, Bảo tàng Tôn Đức Thắng đề nghị anh vẽ về Bác Tôn. Anh đã vẽ được 9 bức tranh về Bác Tôn. Rồi tỉnh Bến Tre mời anh về vẽ Bác Hồ với nhân dân lao động, Bác Hồ trong đời thường. Rồi Viện Bảo tàng Quân khu 9, Viện Bảo tàng Lịch sử Quân đội Nhân dân Việt Nam cũng mời anh vẽ về Bác. Anh còn vẽ lãnh tụ của Cuba Phidel Castro, nhà cách mạng quốc tế Che Guevara tặng cho Nhà nước Cuba... Khả năng vẽ trên kính của anh đã được xác lập kỷ lục Việt Nam. Ngoài ra, anh còn có khả năng nhìn vào con, cháu của người đã khuất mà vẽ chân dung người đó rất giống. Khả năng này cũng được Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam khảo nghiệm vào ngày 27-7-2007. Sau đó, cố giáo sư - viện sĩ Vũ Tuyên Hoàng đã mời anh vẽ chân dung các vua Hùng và nhà vua Việt Nam. Anh đã vẽ được 28 bức chân dung về các vị vua.

Nguyễn Văn Thịnh

 

 

 

HỌA SỸ ĐOÀN VIỆT TIẾN

Đoàn Việt Tiến với tác phẩm chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh vẽ ngược lên mặt sau của kính thủy tinh

Có lẽ thương binh Đoàn Việt Tiến là người đầu tiên và duy nhất hiện nay ở Việt Nam vẽ tranh sơn dầu bằng 5 đầu ngón tay, mà lại vẽ ngược lên mặt sau của kính thuỷ tinh. Để thành công với cách vẽ sáng tạo độc đáo này, anh đã trải qua 10 năm khổ luyện cùng những nỗi đau xô chụp xuống cuộc đời, mà đỉnh điểm là hạnh phúc gia đình tan vỡ...

 Thăng hoa từ niềm say mê...

Năm 2001, kỷ niệm 71 năm Ngày Thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3.2), Bảo tàng Hồ Chí Minh chi nhánh TPHCM mở cửa triển lãm bộ sưu tập tranh về cuộc đời hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẽ trên kính thuỷ tinh. Đó là 30 bức tranh sơn dầu khổ 0,8 x 1m và 0,8 x 1,2m mà tác giả - họa sĩ thương binh Đoàn Việt Tiến (quê ở Bến Tre) trao tặng sau suốt 100 ngày đêm miệt mài vẽ ngay tại TPHCM. Tiến không vẽ tranh bằng cọ hay bút. Với chất liệu sơn dầu, anh vẽ bằng 5 đầu ngón tay và vẽ ngược lên sau mặt kính. Điều đó đã gây ngạc nhiên, thích thú đối với nhiều người xem triển lãm. Cách vẽ độc đáo của Tiến đã tạo ra những bức tranh sống động, sắc sảo trông giống như ảnh chụp. Có thể nói, bộ tranh vẽ chân dung Bác Hồ qua các thời kỳ lịch sử của cách mạng Việt Nam là bước ngoặt đưa người thương binh tài hoa sống lặng lẽ ở vùng quê nghèo thuộc xã Phú Đức (huyện Châu Thành, Bến Tre) đến với công chúng yêu hội hoạ. Bảo tàng Bến Tre, ngay sau đó mời anh thực hiện bộ tranh chân dung Hồ Chủ tịch cho quê nhà. Sau đợt triển lãm, Tiến đã vẽ khoảng 200 bức tranh chân dung Hồ Chủ tịch tặng nhiều cơ quan trong nước. Rồi hàng loạt hợp đồng khác... níu lưng Tiến, đưa anh trải qua những ngày vẽ đến gần như kiệt sức. Bà Đoàn Thị Thành (mẹ Tiến) nhớ lại: "Một thời gian dài sau cuộc triển lãm ở TPHCM, thấy con lao vào vẽ ngày vẽ đêm, tôi lo nó không đủ sức khoẻ, mà Tiến ngã bệnh thật...".


Kỷ niệm 40 năm ngày đồng khởi, trong số nhiều vị khách quý về dự tại Bến Tre có ông Tổng Lãnh sự Cuba tại Việt Nam. Tiến vẽ chân dung lãnh tụ Fidel Castro với mục đích làm quà tặng. Nhà ngoại giao Cuba xúc động với bức chân dung vị lãnh tụ của đất nước mình được thể hiện sống động trên tấm kính thuỷ tinh. Ông càng cảm kích hơn khi biết rằng nó được vẽ bởi một cựu chiến binh - thương binh Việt Nam, sau đó ông đã mời Tiến đến thăm Tổng Lãnh sự quán Cuba tại TPHCM. Tại đây Tiến đã vẽ tặng bức chân dung Fidel thứ hai.


Cuối tháng 11.2002, tôi đến ấp Phú Xuân lần tìm nhà Tiến. Anh đang miệt mài vẽ để hoàn thành thêm một bộ tranh cho Bảo tàng Bến Tre và chuẩn bị đi Cần Thơ vẽ bộ sưu tập tranh hình ảnh người lính ĐBSCL theo hợp đồng với Bảo tàng Quân khu 9. "Do đâu anh có ý tưởng vẽ ngược lên kính bằng 10 đầu ngón tay và nảy sinh từ khi nào?" - tôi hỏi. Tiến kể: "Một hôm cách nay trên 10 năm, tình cờ nhìn thấy tấm kính phản chiếu ánh mặt trời trông thật lung linh, tôi nghĩ có lẽ vẽ lên kính tranh sẽ "sáng" lắm. Nhưng để giữ tranh được lâu phải vẽ ngược lên mặt kính. Và "linh cảm" của một người mê vẽ như mách bảo rằng vẽ bằng ngón tay thì tư duy sáng tạo của người vẽ sẽ truyền trực tiếp vào bức tranh, tác phẩm sẽ có hồn hơn.Vậy là tôi bắt tay vào... làm thử".


Cái rung cảm bất chợt của một chàng trai khi nhìn tấm kính lung linh dưới ánh mặt trời thật lãng mạn. Nhưng chỉ chừng ấy không thể sản sinh ra họa sĩ thương binh Đoàn Việt Tiến hôm nay. Tiến bộc lộ năng khiếu và mê vẽ từ nhỏ, đặc biệt là vẽ chân dung Bác Hồ. Anh kể với tôi như thuộc lòng: Sống ở quê ngoại, quê hương của đồng khởi - anh được nghe cô bác nói về Bác Hồ với niềm tôn kính, rồi cứ hình dung Bác như một ông tiên. Cho đến một hôm, cậu bé Tiến được mấy chú giải phóng quân cho xem ảnh Bác Hồ, anh thích quá cầm bút vẽ ngay. Được khen "cháu vẽ giống lắm", cậu bé vui sướng tới mức suốt những năm tháng sau đó say sưa tập vẽ theo ảnh Bác Hồ. Rồi năm 1979, cậu học sinh giỏi lớp 12 Trường THPT Châu Thành B tình nguyện đi bộ đội. 5 năm làm anh bộ đội trong đội hình Trung đoàn 4 (Sư đoàn 330), những ngày tham gia chiến đấu tại chiến trường K, anh vẫn say mê vẽ. Đó là những bức ký hoạ 32 trận đánh của đơn vị vẽ bằng bút bi, bằng than rừng trên giấy, trên vỏ và trên lá cây thốt nốt... Tiến nhớ lại: "Thời gian này, tôi vẫn say mê vẽ chân dung Bác Hồ...".

Vẽ từ nỗi đau đời

Bây giờ nghe Tiến kể, tưởng như cách vẽ ngược lên mặt kính bằng 10 ngón tay dễ như không. Thật ra, để có được thành công đầu tiên với bộ tranh tặng Bảo tàng Hồ Chí Minh chi nhánh TPHCM, Tiến đã phải trải qua 10 năm khổ luyện với cái giá khá nhiều cay đắng. Tiến bắt đầu luyện tập vẽ chân dung Bác Hồ ngược lên kính bằng ngón tay từ năm 1990. Trước khi bức vẽ đầu tiên thành công vào ngày 19.5.1999, Tiến đã vẽ hỏng hàng trăm bức. Thời gian 10 năm dài đằng đẵng ấy, anh thương binh Đoàn Việt Tiến còn phải lo chuyện mưu sinh. Ban ngày, anh rong ruổi khắp miền Tây vẽ (bằng bút) quảng cáo, kẻ chữ, chân dung... theo "đơn đặt hàng" kiếm sống để đêm đêm luyện vẽ ngược bằng 5 ngón tay trên kính. Lần mở các tập nhật ký, ngay cả Tiến dường như cũng không tin nổi anh đã phải trải qua trên 60 lần dời nhà bởi sự chuyển dịch vì cuộc mưu sinh! Bây giờ với những hợp đồng vẽ các bộ sưu tập tranh, cuộc sống của anh đã qua cơn bĩ cực. Nhưng nhớ lại những năm tháng khắc nghiệt của cuộc đời, giọng kể của Tiến vẫn bồi hồi...


Năm đầu tiên của thập kỷ 90, cha anh bệnh nặng khi Tiến vẫn đang còn túng bấn với "kiếp vẽ thuê" kiếm sống. Mẹ anh phải cầm cố mảnh vườn 4.000m2 lo chi phí chữa bệnh cho cha Tiến. Cha anh vẫn không qua khỏi cơn bệnh hiểm nghèo. Cuộc sống không ổn định nơi đất khách Tiền Giang, mẹ và anh dắt díu nhau về quê ở nhờ trên đất một người bà con. Trong căn chòi nhỏ không có cả điện thắp sáng ở cái xóm nghèo Phú Xuân, Tiến vẫn miệt mài luyện vẽ tranh ngược lên kính bằng ngón tay. Mẹ Tiến kể: "Nhiều đêm thấy con loay hoay vẽ tới khuya dưới ánh đèn dầu, những ngón tay bê bết sơn, lòng tui như đứt ruột...". Còn Tiến khi nhớ lại quãng thời gian lắm nhọc nhằn này, anh nghĩ và biết ơn người đã có tác động không nhỏ vào sự thành công sau này của anh. Đó là người bác ruột - nhà văn Đoàn Giỏi. Chính nhà văn đã khẳng định với Tiến rằng khổ luyện vẽ bằng ngón tay ngược lên mặt sau của kính, thì cũng phải khổ luyện thể hiện cho được cái "thần" trong đôi mắt của Bác mới có thể thành công với những bức vẽ chân dung Bác...


5 năm sau (1995), Tiến lập gia đình. Nhưng hạnh phúc lứa đôi chỉ kéo dài được 4 năm. Có lẽ không chịu đựng nổi cái khắc nghiệt của cuộc sống thiếu hụt vật chất đeo đẳng, vợ Tiến bế đứa con thân yêu của hai người đi biệt không hẹn ngày trở lại. Bất hạnh của đời thường khiến tâm hồn người thương binh 3/4 bị dằn vặt, giằng xé. Nhưng nỗi đam mê nghệ thuật là sức mạnh giúp Tiến đứng lên, vượt qua nỗi đau tinh thần. 5 ngón tay. Rồi cả 10 ngón tay. Anh lao vào luyện vẽ. Vẽ, vẽ và vẽ. 4 năm - quãng thời gian từ lúc vợ anh bế con rời xa cho đến khi bức vẽ ngược trên kính đầu tiên thành công (1999) - cuộc sống của Tiến gần như gói gọn trong từ "vẽ".


Ngồi với tôi trong xưởng vẽ giữa không gian yên ắng của vùng quê, nhớ lại cuộc chia tay đã lùi xa 4 năm, tôi không thấy Tiến bộc lộ một biểu hiện trách cứ nào. Trong câu chuyện lan man quẩn quanh về cuộc đời, về nghệ thuật, dù không ai nói ra, song anh và tôi hình như đồng ý với nhau rằng: Trong những khúc quanh, ngã rẽ của cuộc đời, lắm khi người ta phải có những quyết định lựa chọn đầy khó khăn. Như Tiến quyết tâm đeo đuổi niềm đam mê vẽ cháy bỏng trong máu thịt. Như vợ anh quyết định chọn một lối đi khác, mà có lẽ theo chị, phù hợp với cách sống của mình hơn. Nghĩ như thế, người ta sẽ không trách cứ nhau. Nghĩ như thế, dù nỗi buồn có đầy ắp, dù nỗi đau không dễ nguôi ngoai, người ta vẫn yêu cuộc đời này. Để sống. Để làm việc - những công việc mình yêu thích.


Bây giờ có thể nói Tiến đã thành đạt, đã thực hiện được ước mơ cháy bỏng của đời mình. Hợp đồng vẽ bộ sưu tập chân dung người lính ĐBSCL chỉ mới chuẩn bị thực hiện, Tiến đã nhận được nhiều lời mời ký hợp đồng tiếp tục vẽ các bộ sưu tập về cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác Hồ, của cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc - thân sinh của Bác... Như con ong làm mật cho đời, hoạ sĩ Đoàn Việt Tiến đã được công chúng yêu hội hoạ biết đến như một nghệ sĩ sáng tạo ra cách vẽ độc đáo. Còn tôi, tôi cứ muốn nghĩ về Tiến như một con người đã sống, đã yêu và làm việc hết mình cho cuộc sống này thêm đẹp...

BÁO LAO ĐỘNG

Từng là một người lính chiến đấu ở chiến trường Campuchia, anh trở về đời thường với nhiều thương tật và cuộc mưu sinh nhọc nhằn. Bằng nghị lực và quyết tâm, anh đã rèn luyện và có được những khả năng kỳ dị như: vẽ hình ngược bằng tay trên kính, thông qua con cháu đang sống vẽ chân dung người đã khuất...

 

Anh là Đoàn Việt Tiến, sinh năm 1961, quê ở xã Phú Đức, huyện Châu Thành, Bến Tre, nhưng nhiều năm nay anh đã chuyển lên sinh sống ở trong con hẻm nhỏ của đường Phan Văn Hớn, Q.12, TP.HCM. Anh là người giữ kỷ lục về vẽ ngược bằng tay duy nhất ở Việt Nam và có lẽ cả thế giới. Cùng lúc, Đoàn Việt Tiến cũng giữ luôn kỷ lục là người vẽ ngược bằng tay về Bác Hồ trên kính nhiều nhất.

Từ cậu bé đam mê hội hoạ

Những bức tranh của anh Tiến tại Bảo tàng Hồ Chí Minh được nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh ghé tham quan

Thuở sống ở quê nhà Bến Tre, cậu bé Đoàn Việt Tiến cùng gia đình sống trong cảnh bom đạn của chiến tranh ác liệt. Hầu như ngày nào gia đình anh và đồng bào cũng sống trong cảnh phải chạy tránh bom đạn. Lo cho tính mạng gia đình, cha anh cõng anh qua sông Tiến cùng gia đình nương náu ở chợ Vòng Nhỏ, rồi chợ Cầu Dầu (nay thuộc phường 6, thành phố Mỹ Tho) ăn học. Lên bảy, tám tuổi Tiến đã kéo xe củi, rồi đi bán bánh mì kiếm tiền phụ cha mẹ. Sáu tuổi, Tiến đã có năng khiếu hội hoạ. Cậu thường vẽ hình về những nhân vật lịch sử hay những cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng, Bà Triệu... Năm 1970, cả gia đình Tiến trở về quê ngoại ở Bến Tre sinh sống. Chính nơi đây, lần đầu tiên cậu bé Tiến vẽ hình Bác Hồ qua lời kể của cha mình rồi tưởng tượng ra mà vẽ. Sau này, khi có một nhóm bộ đội miền Bắc vào đóng quân ở nhà Tiến, có một chú bộ đội mang hình Bác Hồ và đưa cho Tiến vẽ thử. Vẽ xong, ai cũng trầm trồ là Tiến vẽ rất giống Bác. Kỳ lạ thay là so với những bức tranh Tiến tự vẽ bằng trí tưởng tượng trước đó thì hình của Bác cũng không khác nhau mấy. Từ đó, Tiến đam mê vẽ hình Bác Hồ và vẽ chân dung các chú bộ đội mà cậu gặp.

Năm 1979, chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra lúc Đoàn Việt Tiến vừa học xong lớp 12. Như nhiều thanh niên yêu nước thời đó, anh tình nguyện đi chiến trường Tây Nam. Ở chiến trường, ngoài nhiệm vụ của một người lính trinh sát, Đoàn Việt Tiến lại giải trí bằng thú vui ký hoạ những trận đánh của đơn vị, vẽ chân dung đồng đội, vẽ Bác Hồ tặng cho đồng đội... Anh vẽ trên mọi chất liệu mình có, từ giấy bao thuốc lá, vỏ cây tràm... Bút vẽ là bút bi hoặc than cây đốt lên, mộc mạc vậy nhưng những bức vẽ của anh đều rất có hồn, sinh động. Có lẽ do những bức tranh được vẽ bằng cả tấm lòng dành cho Bác và đồng đội, bằng tất cả niềm đam mê hội hoạ của anh.

 

“Bí ẩn của các nhà ngoại cảm Việt Nam”

Khi chương trình Chuyện lạ Việt Nam ra mắt công chúng, không ít người sửng sốt trước những kỳ tích của con người. Nhưng chắc chắn, bạn sẽ ngạc nhiên, tò mò hơn khi đến với “Bí ẩn của các nhà ngoại cảm ViệtNam”(Lê Mai Dung biên soạn) với những khả năng thực sự thần bí.

Read MoreCuốn sách “Bí ẩn những nhà ngoại cảm Việt Nam” (Lê Mai Dung biên soạn) là tập hợp những câu chuyện có thực của các nhà ngoại cảm nhưng chắc chắn sẽ gây nên sự kinh ngạc cho công chúng.

Dõi theo những câu chuyện bí ẩn của các nhà ngoại cảm Việt Nam với hành trình đi tìm mộ, không ai có thể phủ nhận họ thực sự có một tấm lòng, một chữ “tâm”. Các nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, Năm Nghĩa, Đoàn Việt Tiến… đã làm mọi việc bằng lòng nhiệt tình, nhân nghĩa.

Những ngày đầu đi tìm mộ đối với Phan Thị Bích Hằng còn nhiều khó khăn vì chị chưa biết “nói chuyện” với người đã khuất mà chỉ “nhìn thấy hình dáng họ với những đặc điểm đáng nhớ. Nhưng từ khi “trò chuyện” được với người đã khuất, nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng đã lang thang khắp các ngôi mộ để tìm cách lắng nghe thông điệp của người đi trước nói rồi chỉ dẫn cho thân nhân họ.

Cô Vũ Thị Năm Nghĩa - thường gọi là cô Năm Nghĩa - đã cùng các gia đình tìm được hàng ngàn hài cốt liệt sĩ ở khắp mọi miền đất nước, không quản ngại khó khăn. Tính kiên trì, lòng thiết tha vì nghĩa cử với các liệt sĩ cộng với khả năng kỳ diệu của cô đã giúp đem lại sự thanh thản cho không ít những gia đình trước đây chưa tìm thấy di hài người thân yêu của mình.

Nhà ngoại cảm Đỗ Bá Hiệp có thể dùng mắt trần để tìm kiếm những gì bị chôn sâu trong lòng đất, đoán định được thân xác, hài cốt nào là của thân nhân nào. Không chỉ giúp đỡ các gia đình người Việt Nam, anh sẵn sàng tìm hài cốt những người lính Mỹ đã tử thương trong  chiến tranh tại Việt Nam.

Và rất nhiều nhà ngoại cảm khác: Đoàn Việt Tiến, Nguyễn Thị Nghi, Nguyễn Thị Nguyện, Nguyễn Văn Liên… đang từng ngày tận tụy cống hiến khả năng kỳ diệu của mình cho những công việc đầy tính nhân đạo.

Cho đến nay, khoa học vẫn chưa thể giải thích được nguồn gốc của những bí ẩn của các nhà ngoại cảm Việt Nam. Khả năng kỳ diệu đến với Phan Thị Bích Hằng sau một lần thoát chết, Nguyễn Thị Nghi "bắt được" sự thần bí sau khi kết thúc một trận ốm thập tử nhất sinh, còn với anh Đoàn Việt Tiến thì chỉ bằng cách tự rèn luyện mà nên, kiên trì nghiên cứu mà có.

Dù mỗi người có những câu chuyện bí ẩn khác nhau nhưng khả năng thần kỳ của họ đã được thực tế chứng minh từ nhiều năm nay. Đó là những điều khó tin đối với con người bình thường nói chung, nhưng lại là niềm tin vô hạn đối với người khác, với những ai tin rằng khả năng của con người là vô cùng vô tận.

 

Đoàn Việt Tiến dùng đầu ngón tay vẽ ngược chân dung Bác Hồ trên kính

Năm sau, nghe báo, đài giới thiệu biệt tài của một họa sĩ vẽ ngược chân dung Bác Hồ trên kính, Bảo tàng Hồ Chí Minh tại TP.HCM cử người về xã Phú Đức mời Tiến về TP thực hiện bộ sưu tập chân dung Bác Hồ. Sau 100 ngày lao động cật lực, anh đã hoàn thành bộ sưu tập 30 ảnh bằng chất liệu màu dầu với ba khổ ảnh 50 x 70 cm, 60 x 90 cm, 80 cm x 1,2 m.

Ngày 3-2-2001 tại Bảo tàng Hồ Chí Minh tại TP.HCM, triển lãm ra mắt bộ sưu tập chân dung Bác do họa sĩ Đoàn Việt Tiến trao tặng đã thu hút đông đảo người xem. Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh nhận xét: “Để thành công với phong cách mới, chất liệu vẽ mới..., không chỉ tài năng sáng tạo, người vẽ còn phải có một trái tim luôn hướng về Bác mới tạo nên thần sắc trong từng bức vẽ như vậy”.

Không ngơi nghỉ, Tiến tiếp tục vẽ 12 chân dung Bác Tôn tặng cho Bảo tàng Tôn Đức Thắng. Bức tranh vẽ ngược trên kính với khổ lớn nhất là chân dung thượng tọa Thích Quảng Đức (1,2 x 2,2 m) vẽ tại Tổ đình Quan Thế Âm (quận Phú Nhuận). Sau đó, anh quay về quê vẽ tặng cho Bảo tàng tỉnh Bến Tre 34 bức tranh về Bác Hồ với đời thường.

Chân dung Tiến chọn vẽ đa số là các bậc hiền tài, nhà lãnh đạo cách mạng kiệt xuất. Anh vẽ tặng chân dung nhà lãnh đạo cách mạng Cuba Fidel Castro đến hai lần, ngoài ra còn chân dung Che Guevara, nữ tướng Nguyễn Thị Định.

Tranh và tấm lòng vì người nghèo

Đoàn Việt Tiến cho biết vẽ ngược trên kính có lợi thế là khi những mảng màu bám vào kính sẽ tạo ra bức tranh sắc nét, khó phai theo thời gian. Sau mỗi lần thất bại anh lại rút ra nhiều kinh nghiệm quý báu. Với mười đầu ngón tay, từng ngón được phân công đảm nhận một mảng màu sáng tối khác nhau. Riêng móng tay giữ nhiệm vụ vét tỉa những đường cong hay nét nhỏ cho ảnh thêm sắc sảo.

Càng tập trung điều khiển ngón tay để vẽ, lắm lúc tay, chân và toàn thân anh tê cứng như người bị bại liệt. Năm 2003, do vẽ liên tục bằng đầu ngón tay ảnh hưởng đến tim và các dây thần kinh, Tiến phải nhập viện điều trị gần một tháng. Anh buồn ủ rũi, lo sợ hai bàn tay không còn uyển chuyển nhả màu. Nhưng vừa khỏi bệnh anh lại lao vào vẽ.

Tiếng lành đồn xa về họa sĩ Việt Nam duy nhất vẽ tranh bằng ngón tay trên kính đã xác lập kỷ lục quốc gia (năm 2005), Tiến được mời sang biểu diễn giao lưu ở nhiều nước (Trung Quốc, Campuchia, Thái Lan, Đức, Singapore, Ba Lan). Nhận lời mời của giáo sư viện sĩ Vũ Tuyên Hoàng, Chủ tịch Liên hiệp Các hội khoa học kỹ thuật Việt Nam, từ năm 2007 đến nay anh đã hoàn thành 26 bức tranh trong bộ sưu tập chân dung các nhà vua Việt Nam.

Tranh của Tiến đặc biệt không bán. Anh mang biếu khắp nơi. Khi đã trở thành người nổi tiếng, sau mỗi chuyến xuất ngoại trở về, anh luôn nhận được rủng rỉnh các khoản thù lao, tặng thưởng của kiều bào và khách nước ngoài. Chỉ riêng chuyến đi Ba Lan 30 ngày anh đã nhận được tiền thưởng 20.000 USD. Có tiền, anh bắt đầu suy nghĩ làm từ thiện.

Tiến có rất nhiều mạnh thường quân là những người ngưỡng mộ tài năng của anh. Năm năm qua, chỉ riêng xã nhà Phú Đức anh đã huy động mang về 35 tấn gạo tặng người nghèo, góp trên 300 triệu đồng giúp địa phương xây dựng đền thờ liệt sĩ xã, đình làng cùng 17 ngôi nhà tình nghĩa, tình thương xây tặng cho người nghèo, người neo đơn tại Bến Tre, Tiền Giang.

Đoàn Việt Tiến tâm sự: “Càng tham gia từ thiện, cái tâm của mình càng thanh thản, phấn chấn. Tôi có cảm giác nét vẽ của mình thăng hoa hơn khi trải lòng ra vì mọi người”. Điều anh vui nhất là xây tặng mẹ ngôi nhà khang trang thay cho gian nhà trống trước dột sau để mẹ anh an hưởng tuổi già.

DƯƠNG THANH HUY
Pháp Luật TP.HCM