VẼ CHÂN DUNG BÁC HỒ TRÊN KIẾNG

Vẽ bằng năm đầu ngón tay và vẽ ngược lên mặt kiếng là phương pháp vẽ độc đáo của họa sĩ Đoàn Việt Tiến. Sau thành công vẽ chân dung Bác Hồ nhìn thẳng , ròng rã nhiều tháng qua, Việt Tiến miệt mài vẽ chân dung Bác Hồ với nhiều vị thế khác nhau. Tất cả những bứv chân dung sống động và đầy tâm huyết trên anh vừa kính tặng Bảo tàng Hồ Chí Minh chi nhánh TPHCM.

Read More

Đoàn Việt Tiến vẽ bác Hồ sau mặt kính bằng trái tim mình

Một cuộc triển lãm được tổ chức tại Bảo tàng Hồ Chí Minh trưng bày bộ sưu tập tranh vẽ cuộc đời hoạt động cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẽ ngược trên mặt sau kính đã vô cùng hấp dẫn người xem.

Đó là những tác phẩm của thương binh Đoàn Việt Tiến ở huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre.

Năm Tiến 12 tuổi được anh bộ đội cho xem tấm ảnh Bác Hồ, Tiến vô cùng thích thú. Tiến đòi anh bộ đội cho mượn để em vẽ và được anh bộ đội chiều ngay. Tiến kiếm giấy bút vẽ liền, vẽ một cách say sưa dồn hết cả tinh lực vào “tác phẩm”. Không ngờ vẽ xong được mọi người khen giống ảnh lắm. Từ đó, Tiến rất thích vẽ Bác Hồ, vẽ Bác theo trí tưởng tượng lên bất cứ chất liệu gì.Tuổi mười tám, Tiến nhập ngũ trở thành chiến sĩ của sư đoàn 330 tại chiến trường K. Ngoài giờ luyện tập, chiến đấu, rảnh rỗi lúc nào là Đoàn Việt Tiến vẽ Bác Hồ, vẽ đồng đội... bằng bút bi, bút chì, bút than... Khi thì vẽ trên một gốc cây rừng, khi thì vẽ trên ba lô của đồng đội và thậm chí có khi lại được đồng đội khoái lên ngồi yên cho vẽ lên lưng áo. Hình ảnh Bác Hồ hiện diện khắp nơi, ngắm hình ảnh Bác các chiến sĩ như được tiếp thêm sức mạnh để chiến đấu.

Là một thương binh trở về với cuộc sống đời thường, gần mười năm trời Tiến in dấu chân khắp các tỉnh miền Tây, làm nghề vẽ thuê kiếm sống cho mình, nuôi mẹ.Một hôm, tình cờ Đoàn Việt Tiến nhìn thấy tấm kính sáng lung linh dưới ánh mặt trời, tiến nảy ngay ra cái ý nghĩ vẽ trên kính, hình ảnh sẽ rất lung linh, sống động. Vẽ ở mặt sau tấm kính, màu sẽ rất bền, sống lâu với thời gian. Nghĩ là làm. Tiến bỏ tiền ra mua kính và chỉ vẽ Bác Hồ. Ngót chục năm trời, hỏng hàng trăm tấm kính trong hoàn cảnh túng thiếu, cuối cùng Tiến vẽ thành công bức chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh kỉ niệm ngày sinh của Bác năm 1991. Những người từng được xem nhiều bức tranh Bác Hồ vẽ ngược ở mặt sau tấm kính của anh thương binh Đoàn Việt Tiến không nén nổi xúc động như các tác phẩm Bác đang lội suối, Bác vui vẻ với các cháu thiếu nhi, Bác ngồi đó với cây chì đỏ vạch đường đi nước bước cho cách mạng Việt Nam... Bức nào cũng được họa sĩ phối màu, từng mảng sáng tối thể hiện bằng những ngón tay vàng đã toát lên ánh mắt sáng như sao của Bác, vầng trán rộng mênh mông của Bác thật sắc sảo, có hồn.

Cuộc triển lãm tranh vẽ Bác Hồ của Đoàn Việt Tiến tại Bảo tàng Hồ Chí Minh đã đưa một nghệ sĩ thương binh âm thầm, lặng lẽ ở Bến Tre đến với đông đảo người xem yêu hội họa. Những bức tranh vẽ về Bác Hồ thật tuyệt vời với lối vẽ rất lạ bằng ngón tay vẽ ngược ở mặt sau tấm kính mà giới hội họa nước ta chưa có người thứ hai làm như thế. Trong cuộc triển lãm đã có nhiều cơ quan, đoàn thể, cá nhân kí hàng loạt hợp đồng mua tranh. Thương binh Đoàn Việt Tiến phải bò ra mà vẽ, thành công với 200 tác phẩm. Đoàn Việt Tiến luôn tâm sự với bạn bè không bao giờ anh có thể quên chuỗi ngày vật lộn với cuộc sống để phải biết kiên trì, bền chí đến cùng. Đặc biệt, không bao giờ anh quên những ngày trong quân ngũ. Vì nếu không được rèn luyện trong quân đội, chắc chắn anh không đủ nghị lực để vượt qua những khó khăn, vất vả. Quân ngũ chính là trường đại học Mỹ thuật của anh.

Còn hai người nữa Đoàn Việt Tiến chịu ơn. Đó là mẹ và người anh ruột mẹ và người bác ruột là nhà văn Đoàn Giỏi, tác giả của tiểu thuyết “Đất rừng phương Nam”.

Anh Tiến và Mẹ đang thực hiện một bức tranh vẽ Bác

Suốt đời Tiến không thể quên được hình ảnh mẹ đứng bưng đèn soi cho con vẽ dưới mái lều mưa dột tứ tung. Còn nhà văn Đoàn Giỏi khi biết “thằng cháu” tập vẽ ngược lên mặt sau kính bằng năm đầu ngón tay đã không cho đó là một thằng viển vông mà đã hết lòng ủng hộ, động viên kể cả cho tiền mua họa phẩm. Nhà văn Đoàn Giỏi may mắn nhiều lần được gặp Bác Hồ nên góp ý cho cháu sửa từng đường nét cho bức vẽ hoàn thiện hơn. Ông bác luôn khuyên cháu phải khổ luyện thể hiện cho được cái “thần” trong đôi mắt của Bác Hồ. Những lời khuyên ngàn vàng ấy đã góp phần không nhỏ vào thành công rực rỡ của người họa sĩ tài hoa thương binh Đoàn Việt Tiến.

Tác giả bài viết: Vũ Hoà

Nguồn tin: Phó Đức An - Báo người cao tuổi

ĐOÀN VIỆT TIẾN - NHÀ CẢM XẠ NĂNG LƯỢNG

Gặp Đoàn Việt Tiến thời điểm này rất khó, vì anh đang là một "tài sản" của ngành khoa học về tiềm năng con người. Không chỉ là một nhà ngoại cảm hàng đầu Việt Nam, Đoàn Việt Tiến còn có khả năng giải mã bí ẩn về những khả năng đặc biệt của con người bằng phương pháp cảm xạ năng lượng.  Anh được Trung tâm Nghiên cứu Tiềm năng con người mời về làm việc tại chi nhánh TP.HCM. Xung quanh anh luôn có một đội ngũ cán bộ nghiên cứu, quay phim và những người chuyên lo chăm sóc sức khỏe.

Hơn 3 năm trước, tôi có một thời gian khá dài sống gần Đoàn Việt Tiến. Hồi đó anh được bảo tàng QK9 mời đến sáng tác về đề tài người chiến sĩ hôm nay. Cơ quan tôi đang trong giai đoạn xây dựng trụ sở mới, nên chuyển đến ở tạm một ngôi nhà trong khuôn viên bảo tàng. Phòng làm việc của họa sĩ Tiếnở cạnh nơi làm việc của tôi. Vì thế, chúng tôi trở nên thân thiết. Sau khi chuyển công tác về TP.HCM, tôi ít liên lạc với anh. Mới đây khi biết anh trở thành nhà ngoại cảm với 12 khả năng đặc biệt đã được Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người – Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam công nhận, tôi liên lạc thì được biết anh đang ở TP.HCM. Đoàn Việt Tiến hẹn gặp ở tôi tại quán cà phê thanh tịnh trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Khi tôi đến, bên cạnh anh còn có đạo diễn phim tài liệu Đào Anh Dũng của đài Truyền hình TP.HCM và ông Nguyễn Đức Hạ, người vừa từ Hà Nội vào nhờ Đoàn Việt Tiến tìm mộ em trai. Đạo diễn Đào Anh Dũng cho biết, anh đã theo sát bước chân của Đoàn Việt Tiến suốt thời gian qua, và anh đã ghi lại hơn 100 đĩa hình về những việc làm, khả năng đặc biệt của nhà ngoại cảm. “ chuyện các nhà ngoại cảm có khả năng tìm mộ liệt sĩ và tiếp xúc người cõi âm, chúng ta đã biết khá nhiều. Nhưng với Đoàn Việt Tiến, ngoài khả năng đó ra còn có những năng lực phi phàm độc nhất vô nhị. Tôi đã ghi lại tất cả và sẽ dựng thành phim tài liệu dài tập. Thời điểm công bố phim phải chờ sự phê duyệt của các cấp lãnh đạo, song sớm nhất phải hơn một năm nữa” - đạo diễn Dũng nói.

Đoàn Việt Tiến khác rất nhiều so với hồi sống và làm việc gần tôi. Dù vóc người vẫn gầy gò, song từ đôi mắt, cô thể anh như toát ra một nguồn sinh khí mạnh mẽ khác thường. Sự kiện anh trở thành nhà ngoại cảm, sẽ là một cuốn phim tài liệu dài tập, mà ở đó chức đựng tất cả những hỉ, nộ, ái, ố…nơi lòng nhân ái, niềm đam mê được đẩy lên đỉnh điểm, và sự cơ cực của thân phận một con người bị rơi xuống đáy của nỗi bất hạnh…

Đoàn Việt Tiến, sinh năm 1961, tại xã Phú Túc, huyện Châu Thành, Tỉnh Bến Tre, là thương binh hạng 3/4 . Khoảng một thập kỷ nay, giới họa sĩ và người hâm mộ cả nước đã biết đến anh, người có nhiều cuộc triển lãm cá nhân về Chủ Tịch HCM. Các tác phẩm của anh thể hiện về đề tài Bác Hồ đã trở thành bộ sưu tập hội họa về Người, được trưng bày lần luợt tại nhiều bảo tàng trong cả nước nhiều năm qua. Điều đặc biệt là tất cà các tác phẩm của anhđều thể hiện theo lối vẽ ngược trên kính bằng 10 đầu ngón tay- một lối vẽ lần đầu tiên xuất hiện trong giới hội họa và chưa có giáo án giảng dạy ở các trường mỹ thuật. năm 2005, Đoàn Việt Tiến xác lập kỷ lục Việt Nam về “Họa sĩ Việt Nam duy nhất vẽ tranh ngược lên kính bằng đầu ngón tay”.

Ngay từ thời còn là học sinh, cậu bé Đoàn Việt Tiến đã nổi tiếng l;à người khéo tay, vẽ giỏi. Phát hiện ra năng khiếu của đứa cháu, nhà văn Đoàn Giỏi đã tích cực kèm cặp, dạy dỗ Tiến. Năm 18 tuổi, Tiền tình nguyện ra nhập ngũ. Những năm tháng cùng đồng đội trên chiến trường biên giới Tây nam, anh vừa chiến đấu vừa ký họa. Chiến tranh kết thúc, anh trở về với thương tật hạng 3/4 và căn bệnh sốt rét kinh niên. Nhà nghèo, lại là lao động chính, mơ ước được vào giảng đường Đại học mỹ thuật của anh không thực hiện được. Anh quyết định tìm sách và dụng cụ mỹ thuật về học tập nâng cao trình độ, dưới sự hướng dẫn của nhà văn Đoàn Giỏi. Hình thức anh theo đuổi là tranh sơn dầu. Đề tài anh tâm đắc là vẽ Bác Hồ và chân dung các anh hùng dân tộc. Anh vẽ Bác Hồ nhiều đến mức trở nên thuần thục, không cần nhìn mẫu mà vẫn rất giống. Mỗi lần vẽ xong một tác phẩm, khi lồng vào khung kính, anh lại trăn trở: Tại sao mình không vẽ trực tiếp lên kính. Như vậy hình ảnh sẽ thật hơn, độ lung linh của mầu sắc sẽ chuẩn hơn. Nghĩ thế nhưng khi dùng bút vẽ lên kính, các mảng màu cứ trơn trượt, không diễn đạt tả được ý tưởng. Anh chuyển sang dùng ngón tay trực tiếp vẽ lên kính . Kết quả đạt được khá hơn, nhưng so với vẽ trên vải vẫn không có gì nổi bật. Đoàn Việt Tiến không nản, anh chuyển sang kiểu vẽ ngược. Mặc dù rất khó khăn nhưng sau nhiều năm mày mò, anh đã thành công. Ngày 19/5/1999, bức hcân dung Bác Hồ đầu tiên vẽ ngược trên kính bằng 10 đầu ngón tay của anh được hoàn thành. Tác phẩm này được anh tặng cho hội Cựu chiến binh huyện Châu Thành ( Bến Tre). Sau đó, bộ sưu tập về cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác Hồ được anh hoàn thành vào đầu năm 2001. Bảo tàng Hồ Chí Minh về tận nơi chuyển toàn bộ tác phẩm của anh đem trưng bày, giới thiệu với công chúng toàn quốc.

Hành trình theo đuổi niền đam mê đã đẩy Tiến rơi vào cơn bĩ cực kéo dài. Căn bệnh sốt rét hành hạ liên miên, người gầy đen như que củi. Tiến và gia đình sống cơ cực trong túp lều tranh tồi tàn dưới một vườn cây ảm đạm. Và đỉnh điểm của tấn bi kịch là lúc người vợ của anh dứt áo ra đi theo tiếng gọi ở một phương trời xa, bỏ lại anh với người mẹ già. Nghèo đói bệnh tật, tình yêu bị phản bội… Tiến suy sụp tưởng như không thể vuợt qua. Nhiều trận ốm thập tử nhất sinh. Đêm 26.3.2003, sau một ngày vẽ miệt mài, Tiến cảm thấy mệt mỏi rã rời nên đi ngủ sớm. Vùa ngả lưng xuống giường thì toàn thân Tiến đau nhừ như thể bị hành xác. Thế rồi anh rơi vào trạng thái mê man. Quá nửa đêm, bất thần Tiến bật dậy. Anh như kẻ mộng du, lao vào vẽ. Kỳ lạ thay, đôi tay của anh cứ hành động một cách vô thức. Tay này lấy màu cho tay kia vẽ ,ào ào như một cỗ máy, mắt chẳng nhìn, đầu chẳng nghĩa, thế mà đường nét cứ đâu vào đó. Thấy lạ, Tiền liền bỏ đi nằm. Nhưng lưng chưa chạm giường thì bỗng nhiên như có một bàn tay vô hình nào đó đẩy ngược trở lại. Sức mạnh của cú đẩy khiến anh ngã dúi về phía trước. Cả chục lần đều như vậy. Rồi Tiến nhận thấy có một luồng ánh sáng lạ ập vào mình. Đầu óc Tiến quay cuồng dữ dội, mồ hôi vã như tắm. Đến sáng hôm sau, anh như một con người khác, giọng nói oang oang, đầu óc như một cái máy tính khổng lồ với hàng tỉ dữ liệu. Nhắc đến chuyện gì là hàng loạt những hình ảnh về đề tài đó hiện lên từ vô thức. Người mẹ già của anh không hiều điều gì vừa xảy ra, cứ bàng hoàng rụng rời. Bà thắp hương khấn vái tiên tổ. Kỳ lạ mỗi khi bà lầm rầm nhắc đến tên ông, bà, cụ, kị… trong lúc khấn, thì trước mắt Tiến hiện lên rõ mồn một gương mặt, dáng dấp, giọng nói, tính cách của người đó, dù khi anh sinh ra thì các bậc tiền nhân đã là người thiên cổ. Tiến mô tả lại cho mẹ nghe. Bà ôm lấy con trai “ mày là người nhà trời rồi Tiến ơi”. Để tránh sự chú ý của mọi người, bà mẹ khuyên con nên vào ở tại một ngôi chùa . Tiến xin quy y và được đặt pháp danh Thiện Thông. Vào chùa rồi, những cơn đau thể xác liên tục ập đến. Đêm nào Tiến cũng quằn quại vì đau đớn. Nhiều lần trong cơn mê, Tiến nghe tiếng nói vọng về từ cõi xa xăm nào đó rằng hãy kiên trì, chịu đựng một hời gian nữa, rồi sẽ có được năng lượng. Anh nhớ lại, đêm 26/3/2003, dù đang giữa mùa khô hạn nhưng làng quê của Tiến đã xảy ra một trận mưa dữ dội kéo dài gần 2 giờ, kèm theo gió lớn. Mưa tạnh, Tiến thấy người khỏe hẳn lên, mọi sự đau đớn thể xác tan biến.  Từ hôm đó, Tiến nhận biết bản thân mình giống như một “ cần ăng ten” thu tín hiệu khắp mọi nơi. Chỉ cần nghe giọng nói của một người qua điện thoại, dù người đó ở bất một vị trí nào, anh sẽ mô tả lại dung nhan, gương mặt, tính cách của người đó y như đã từng sống với người đó từ nhỏ đến lớn. Nhìn một người đối diện, anh có thể vẽ lại chân dung của tất cả những người thân mà người đó muốn vẽ, với độ chính xác tuyệt đối, Một trong những nguời được Đoàn Việt Tiến vẽ chân dung người thân đã khuất ( không có ảnh để thờ) gần đây nhất là bà Ngô Bích Mai, số nhà 217/B6, đường XVNT, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Bà Mai nhờ anh vẽ chân dung của người anh ruột mất năm 1957 và người mẹ nuôi mất năm 1984. Ngồi đối diện với bà Mai, Đoàn Việt Tiến bảo bà hãy hình dung về người mà bà đang muốn vẽ. Mỗi bức chân dung được anh vẽ trong khoảng 20 phút. Bà Mai nâng niu hai bức tranh, trầm trồ “ giống y chang lúc hai người còn sống”.

Đoàn Việt Tiến thu nhận thông tin bằng các tần số năng lượng. Theo anh, đề giải mã thông tin, phải dựa vào sự chuyển động của các tần số sóng. Khi đối diện với một người nào đó, hoặc chỉ cần nghe giọng nói của họ, anh nhận được tín hiệu tần số sóng di truyền của người đó. Vì vậy trong quá trình tìm mộ, Đoàn Việt Tiến không cần đi đến tận nơi, mà anh chỉ ngồi ở nhà, mở máy điện thoại chỉ dẫn cho người tìm mộ. Có khi nơi tìm mộ cách hàng ngàn cây số. Đoàn Việt Tiến giúp các gia đình tìm được hàng trăm ngôi mộ thân nhân thất lạc.

Sau buổi lai rai ở quán cà phê, đúng hẹn, 2 ngày sau tôi đến nơi ở của anh (do cơ quan nghiên cứu khoa học bố trí). Lúc này, ông Nguyễn Đức Hạ đã đến địa phận tỉnh Đồng Tháp theo chỉ dẫn của anh để tìm mộ người em trai là Nguyễn Văn Cứ, hy sinh năm 1973 tại chiến trường phía Nam. Tôi ngẫu nhiên được trực tiếp chứng kiến hành trình chỉ dẫn tìm mộ của Đoàn Việt Tiến. Theo lời anh, ông Hạ đã tìm đến khu nghĩa trang ở Đồng Tháp. Anh nói với ông Hạ, hãy tìm đến các ngôi mộ có số cuối là 6, hoặc là hàng mộ thứ 6, hoặc là ngôi mộ thứ 6 tính từ hai đầu lại. Cạnh ngôi mộ ông cần tìm sẽ có một cây xanh cao khoảng 1.2m, có nhánh rẽ. Ngôi mộ có 2 vết nứt ở phía sau. Khi các dữ liệu ấy ngoài thực địa đều trùng khớp với lời anh nói, thì hãy thắp một nén nhang cắm trước phần mộ, 15 phút sau, chuông điện thoại đổ, Đoàn Việt Tiến bật loa nổi cho tôi cùng nghe. Ông Hạ báo tin về, các dữ liệu anh Tiến đưa ra đều trùng khớp, song cái cây xanh ấy lại nằm chính giữa 2 ngôi mộ và 2 hàng mộ. . Cả 2 ngôi mộ ở 2 hàng cạnh nhau đều bị 2 vết nứt phía sau, nhưng với mức độ khác nhau. Đoàn Việt Tiến đức tay huơ 3 vòng vào không trung rồi nói với ông Hạ: “ Ông xem trước ngôi mộ nào có một vật thể rắn, hình tròn, kích thước bằng quả trứng chim thì thắp nhang ở đó”. Một lúc sau tiếng ông hạ reo lên trong máy điện thoại: “Có đây rồi, một viên bi trò chơi của trẻ em đã bị oxy hóa. Nó nằm ngay dưới vạt cỏ trước ngôi mộ bên cạnh”. Thế là mộ liệt sĩ Nguyễn Văn Cứ đã được tìm thấy.

Trước khi viết đến những đòng này, tôi lại đến gặp Đoàn Việt Tiến. Trên kệ sách là bức chân dung vua Quang Trung. Anh cho biết, bức chân dung này anh vừa vẽ đêm qua. Hiện anh đang thực hiện đề tài tìm mộ và phục dựng chân dung các vị vua của đất nước qua các triều đại, bằng phương pháp cảm xạ năng lượng, vẽ theo tâm thức. Theo Đoàn Việt Tiến, con người chết từ hàng nghìn năm trước, nhưng năng lượng và sóng gene di truyền thì vẫn tồn tại mãi mãi…

TP Hồ Chí Minh đầu tháng 4-2007

Phan Tùng Sơn

HIỆN TƯỢNG ĐOÀN VIỆT TIẾN

CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT

Khả năng con người quả là bất tận!

Một hôm chị T đến tôi chơi và bảo:

Em mới sang được ít ngày, lâu lâu không về cái gì cũng thay đổi, cái gì cũng mới lạ, nhưng vui nhất là gia đình em tìm được mộ người thân đã thất lạc từ lâu. Người tìm mộ thất lạc là Anh Đoàn Việt Tiến ở Sài Gòn. Anh không chỉ có khả năng tìm mộ mà còn nhiều khả năng đặc biệt khác. Chỉ cần nghe tiếng nói của một người nào đó cho dù người đó ở bất kỳ nơi nào trên thế giới anh đều nói ngay một cách tường tận về hình dáng, bệnh tật, công việc làm ăn trong quá khứ, hiện tại và tương lai, nhà cửa, bạn bè, người thân, những tốt xấu, may rủi. Anh còn có thể dùng năng lượng nội tại để đẩy lùi một số bệnh tật cho người khác, hoặc hóa giải những địa điểm không thích hợp về phong thủy cho các cá nhân hoặc cơ sở thương mại nào đó. Đó là một con người thật bằng xương bằng thịt, anh nghiên cứu xem có thể mời Anh Tiến sang thăm Nhà Văn Hóa ít ngày, chắc chắn sẽ giúp nhiều người trong công đồng.

Tôi cứ bán tín bán nghi vì lần đầu tiên tôi được nghe một thông tin như vậy và tôi quyết định “thử” một lần xem sao. Tôi gọi điện cho Anh và không giới thiệu mình là ai, chỉ nhờ anh xem hộ về bản thân những gì mà anh biết. Anh nói một mạch không ngừng lấy một giây để suy nghĩ, nói tất cả mọi thứ từ sức khỏe đến công việc làm ăn, những ý định của tôi trong thời gian tới. Thậm chí những đồ vật bày biện trong phòng ở, trong văn phòng anh đều thấy rõ mồn một như anh đang đứng trước mặt vậy. Để “cuộc thử” được đánh giá đúng mức, tôi gọi 2 người nữa nhờ anh xem giúp. Thật quá bất ngờ, anh bạn tôi hỏng một mắt trái tôi cũng vô tâm không để ý, còn Anh Tiến thì nói luôn về điều đó. Anh bạn tôi từ trước tới nay thuộc dạng “vô thần” chưa bao giờ có lòng tin về một sự hư vô, về một đấng thiêng liêng nào đó, nhưng bây giờ qua nửa tiếng được anh Tiến “phán bảo” đã làm đảo lộn mọi tư duy từ trước tới nay của anh. Quả thật, anh là một nhà ngoại cảm hết sức kỳ diệu!

Tiềm năng của con người là vô tận. các hiện tượng dị thường, diệu kỳ như thần giao cách cảm, thuật trị liệu bằng trường sinh học, dùng tâm năng di chuyển đồ vật, dò tìm nguồn nước, tiên đoán, thấu thị, hóa giải…không những giới khoa học không ngờ vực nữa mà còn được khoa học khảo cứu một cách nghiêm túc. Nhân loại đã tiến những bước thần kỳ, tuy nhiên một số hiện tượng chưa thể lý giải theo các hiểu biết mà khoa học hiện đại đang vươn tới. Chính những hiện tượng dị thường kia đã đẻ ra một môn khoa học mới để tìm hiểu, nghiên cứu và giải thích nó. Đó là bộ môn “Cận tâm lý học”. Các hiện tượng cận tâm lý dù muôn hình muôn vẻ nhưng có thể gộp lại thành 3 nhóm chính xét từ góc độ trao đổi thông tin và năng lượng.

Đoàn Việt Tiến và bức tranh Bác Hồ do ông vẽ ngược kính

Nhóm 1: Tương tác từ xa giữa người này và người kia.

Nhóm 2: Tương tác giữa con người với giới bất động vật.

Nhóm 3: Tương tác từ xa giữa con người với các nguồn thông tin của thế giới bên ngoài vũ trụ.

Dựa vào khung phân loại này, người ta có thể tìm hiểu rõ hơn từng nhóm, sơ bộ như sau:

1-     Nhóm 1

a/ Hiện tượng thần giao cách cảm

Là biệt tài nắm bắt ý nghĩ cũa người khác mà không cần tới ngũ quan, thậm chí từ một khoảng cách rất xa. Chẳng những đọc được những ý nghĩ của người khác mà còn chi phối được đầu óc họ, bắt họ nghĩ theo hướng mà mình vạch ra.

b/ Phương pháp trị liệu từ xa:

Đây là biệt tài chỉ cho các bệnh nhân cách dùng thuốc và cách chữa trị từ xa sau khi đã có chẩn bệnh từ xa.

Bí quyết của họ là khơi dậy nhưng tiềm năng tự điều chỉnh và tự chữa trị còn tiềm ẩn trong cơ thể con người.

c/ Trị liệu bằng năng lượng sinh học:

Thường gặp ở những nhà ngoại cảm tài ba. Họ chỉ cần sờ nhẹ lên cơ thể bệnh nhân là biết ngay cơ quan nào đang bị bệnh và giúp chạy chữa mà không cần dùng tới thuốc. Giới ngoại cảm làm được điều huyền diệu này là do họ truyền sang cơ thể bệnh nhân một nguồn năng lượng sinh học thiên phú (Hoặc họ hấp thụ được từ vũ trụ) giúp bệnh nhân điều hòa trạng thái năng lượng trong cơ thể bị trục trặc.

d/ Phẫu thuật bằng tâm năng:

Đó là những ca mỗ không cần dao, gây mê hoặc gây tê như trước đây mà nhà phẫu thuật vẫn cắt bỏ được những khối u hoặc cơ quan thương tổn bằng hai bàn tay trần và lại giúp cho vết mổ mau liền đồng thời không để lại vết sẹo.

2-     Nhóm 2

a/ Tâm động lực

Hiện tượng này gặp ở những người có biệt tài nội năng tâm lý (tức ý nghĩ) tác động lên các đồ vật từ xa khiến chúng di chuyển hoặc biến dạng.

b/ Dò tìm bằng biệt tài cảm xạ:

Hiện tượng này được nhân loại biết tới từ thời cổ đại dưới cái tên “Thuật phong thủy”. Những người có biệt tài đó chỉ cần dùng một cành liễu, một dây dẫn hoặc một khung kim loại là họ có tìm dò được những mỏ quặng, những kho vàng, những mạch nước ngầm vv…nằm sâu dưới mặt đất hàng chục mét dễ dàng.

3-     Nhóm 3: Có 4 hiện tượng chính

a/ Biệt tài thấu thị

Những người có biệt tài này thường dễ dàng thu nhận được các thông tin về các vật thể và các biến cố cách họ rất xa ngay vào thời điểm biến cố đó đang xảy ra. Đây là những người được tạo hóa ban cho một năng lực cảm nhận siêu phàm giống như chúng ta vẫn dùng ngũ quan để nhận biết mọi việc xung quanh mình.

b/ Biệt tài tiên tri

Đây là những người có khả năng nắm bắt được những thôn tin về các biến cố hoặc các đặc điếm trước lúc chúng diễn ra hoặc sẽ thể hiện trong tương lai. Nguyên do là mọi chuyện sắp xảy ra đều đã phôi thai ngay từ hiện tại và đều là hậu quả của quá khứ gần hay xa trong mối quan hệ nhân quả.

c/ Hiện tượng hóa thân:

Những người có biệt tài này họ tự đưa mình vào một trạng thái ý thức năng động nên có thể hành động như thể người khác chứ không phải chính họ hành động. Sách vở thường nói đó là những hiện thân của những người đã chết từ lâu. Đây là hiện tượng khó hiểu và ít được chấp nhận vì nhiều người không chịu mở rộng quan điểm về sự sống và hai nhân tố thông tin và năng lượng của sự sống trên thế gian.

d/ Hiện tượng thoát xác:

Ở đây con người bổng rơi vào một trạng thái kỳ lạ. Họ có cảm giác như thể nhìn thấy rõ thân xác mình từ bên ngoài. Hiện tượng này nảy sinh ngoài ý muốn mà không cần một sự nổ lực nào, nó thường xảy ra lúc ta bị lạnh cóng nhiều ngày hoặc những khoảnh khắc mà cơ thể vừa trải nghiệm hiện tượng chết lâm sàng. Những người dùng ma túy cũng dễ dàng thoát xác trong thời gian ngắn hay những võ sư Yoga cũng có thể thoát xác theo ý muốn của họ.

4-     Kết luận

Hầu hết các hiện tượng cận tâm lý dị thường đã và đang được nghiên cứu một cách nghiêm túc để có thể lý giải trên cơ sở khoa học. các nhà khoa học hy vọng có thể lý giải các kênh thông tin nhờ trường sinh học. Một số tìm con đường khác dừa vào các quan điểm của pháp môn Yoga.

Những hiện tượng trên thoạt nhìn tưởng như huyền hoặc, nhưng nếu chúng ta nhìn chúng dưới góc độ thật sự thấu thị, tránh định kiến và không nhắm mắt đi theo lối mòn của chủ nghĩa duy vật và chấp nhận rằng mọi thứ trong ngoại giới đều có những thông tin mà khoa học hiện tại chưa đủ khả năng nhận biết mà thôi thì mọi chuyện không còn là huyền bí.

Trở lại hiện tượng của Ông Đoàn Việt Tiến là người có biệt tài thấu thị, đồng thời cũng có biệt tài về cảm xạ. Bản thân ông như một “Rada sinh học” rất nhạy cảm và không thua kém các thiết bị quan trắc hiện đại. Do đó, khi chỉ nghe âm thanh của một người nào đó là ông có khả năng cảm nhận mọi thông tin về con người đó theo các kênh năng lượng mà ông tiếp nhận được. Tất nhiên đây cũng là khả năng dị biệt “Thiên phú” mà giới khoa học vẫn đang tiếp tục nghiên cứu về tiềm năng của con người.

Bùi Anh Thái

 

ÔNG ĐOÀN VIỆT TIẾN, NGƯỜI CÓ KHẢ NĂNG ĐẶC BIỆT,

CHUẨN BỊ SANG THĂM NHÀ VĂN HÓA THĂNG LONG BA LAN

 

Nhận lời mời của Nhà Văn Hóa Thăng Long Ba Lan, Ông Đoàn Việt Tiến thuộc liên hiệp các Hội khoa học và Kỹ Thuật Việt Nam, Trung tâm nghiên cứu Tiềm năng Con người sẽ sang thăm và làm việc tại Nhà Văn Hóa Thăng Long Ba Lan vào khoảng tháng 7 năm 2006.

Ông Đoàn Việt Tiến là họa sỹ, có khả năng vẽ chân dung ngược kính bằng tay, vẽ chân dung qua tiềm thức người đối diện, nghiên cứu khoa học – Giải mã và ứng dụng năng lượng cảm xạ. Đặc biệt ông có thể khám và chữa bệnh từ xa, biết được những điểm tốt xấu trong nhà ở, trong khu làm việc cũng như công việc tốt xấu của từng người trong quá khứ và hiện tại. Ông còn có thể chỉ rõ những gì nên làm để đạt được mong muo16n của cá nhân, những gì không nên làm để hạn chế những điều không may có thể xảy ra. Ông cũng là người có khả năng tìm những ngôi mộ thất lạc.

Ông sang thăm nhà văn hóa lần này, phần nào sẽ giúp cho những ai có nhiềm tin và cần sự giúp đỡ. Chúng ta hy vọng với khả năng thiên phú đặc biệt của ông chắc chắn sẽ hổ trợ về nhiều mặt cho công đồng ta.

Những bức chân dung vẽ ngược

“Hoạ sĩ” không chuyên

Tôi đến Ấp Phú Xuân (Phú Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre) tìm nơi ở của người hoạ sĩ thương binh Đoàn Việt Tiến. Khác với con đường nhỏ và đầy đất lúc đi vào, con đường dẫn vào nhà anh được rải sỏi, to và rộng hơn nhiều không còn trơn, khó đi mỗi khi trời mưa đến.

Dáng người nhỏ nhắn, giọng nói nhanh nhưng vẫn tròn vành rõ chữ. Là hoạ sĩ nhưng bàn tay Tiến chai sạm đen và gân guốc vì nắng gió mưu sinh. Anh không được học hành bài bản qua trường lớp như những hoạ sĩ khác. Cái tài vẽ được khởi nghiệp từ niềm đam mê và tu luyện trong chiến tranh và cả thời bình.

Đoàn Việt Tiến vẽ chân dung Bác Hồ ngược kính

Biết vẽ và thích vẽ từ khi còn nhỏ nhưng chưa bao giờ Tiến nghĩ mình sẽ gắn với cái nghệ thuật này. Năm lớp 12, biết gia đình không có điều kiện để nuôi anh ăn học thêm nữa, dù học rất giỏi nhưng Tiến đành rời bỏ ước mơ đèn sách để đi bộ đội và tham gia chiến dịch biên giới Tây Nam vào năm 1979. Trong chiến trường, Đoàn Việt Tiến có thói quen là hay vẽ lại sơ đồ các trận đánh. Anh kể: “Lúc đầu vẽ để thư giãn. “Hồi đó, không có giấy nên tôi vẽ bằng bất cứ cái gì có thể, sau đó tập hợp lại thành một cuốn sổ cho các đồng chí khác cùng xem”. Sơn vẽ thông dụng nhất của anh là than của cây rừng. Giấy là vỏ của cây tràm. Và galery chính là rừng núi xen lẫn tiếng giằng xé của bom đạn. “Nhưng không phải lúc nào cũng có trận đánh để vẽ” - anh bảo vậy Tiến đã lục tìm trong trí nhớ những gương mặt thân yêu từ thời còn đi học để vẽ, vừa để nguôi đi nỗi nhớ nhà, vừa để nuôi dưỡng niềm đam mê vẽ và được vẽ. Anh em trong đơn vị hầu như ai cũng có một bức chân dung do anh vẽ. Và trong số đó, vẫn còn nhiều bức chân dung được đồng đội cất giữ cho đến tận bây giờ”. Không có vỏ cây tràm, anh vẽ lên vách gỗ. Rồi vẽ trên những tấm áo lính bộ đội bị rách mà đồng đội đã cắt gạn chỗ lành dành cho anh làm nguyên liệu vẽ.

“Cuộc chiến” giữa đời thường

Sau 5 năm, 2 tháng ở chiến trường, Đoàn Việt Tiến trở về với đời thường và bắt đầu một “cuộc chiến” mới: Hành trình mưu sinh. Biết không thể mưu sinh tại quê nhà nghèo khó, anh ôm giá vẽ đi khắp Bến Tre, sang cả các tỉnh khác để “mời vẽ”. Cuộc sống vì thế mà không ổn định, nay đây mai đó kéo dài nhiều năm. Thương anh và cũng đồng cảm với đam mê của con, mẹ anh đã phải “xẻ” dần mảnh đất bán lấy tiền cho anh vẽ. Người vợ lúc đầu vì cảm cái tài của anh mà bất chấp sự nghèo khó để theo anh, cuối cùng cũng không chịu được cảnh sống “xê dịch”, nhìn cảnh vợ ôm con ra đi mà tim anh rỉ máu.

Trời lại sáng trên... nghị lực

Càng đi sâu vào vẽ, anh nhận thấy cảm hứng sáng tác vô tận của mình chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh. Năm 1989, anh bắt đầu chuyên vẽ chân dung Bác Hồ. Để vẽ đẹp và có hồn hơn, anh tìm đọc rất nhiều sách về Bác Hồ. Nhưng lúc đó, anh vẫn vẽ theo phương pháp truyền thống là dùng cây cọ để vẽ như bao hoạ sĩ khác.

Vào một buổi sáng mùa hè, sau một cơn mưa tầm tã, tôi ngồi bên gốc cây trong vườn nhà, bất chợt nhìn thấy ánh sáng mặt trời bức xạ lên một tấm kính tạo ra nhiều hình dáng lung linh huyền ảo. Tôi nghĩ, nếu vẽ hình Bác Hồ lên tấm kính này cũng sẽ cho một vẻ đẹp kỳ diệu và mới lạ như thế” - Tiến kể. Thế nhưng, sự thử nghiệm ban đầu lại không cho anh  kết quả mong muốn. Nét vẽ to, thô và rất khó đi vào chi tiết để tạo hồn cho nhân vật. Hơn nữa, vẽ chân dung tả trơn, mà lại vẽ sau kính thì tất cả các động tác đều phải ngược hết, nghĩa là cách tư duy và hình dung đều phải ngược. Sau nhiều lần thử nghiệm mà nét vẽ vẫn không được như mong muốn, anh nẩy ra ý định thử dùng ngón tay thay cho cây cọ. Quả nhiên, nét vẽ mịn và thanh hơn rất nhiều. Anh hỏi các hoạ sĩ đi trước về phương pháp vẽ ngược kính bằng tay, thì được “tư vấn” rằng: “Vẽ chân dung mà tả trơn ngược trên kính thì thật viển vông”. Tiến cho biết: “Tôi cũng đã từng bị người ta cười vì cách vẽ bằng tay như thế thì đói là phải thôi. Nhưng tôi luôn thích làm những điều khó nhất, vì làm những điều người khác ít làm thì niềm vui sẽ lớn hơn”.

Vẽ trên kính các ngón tay phải làm thay chức năng của cây cọ. Sự ma sát giữa các mạch máu trên đầu ngón tay với mặt kính là vô cùng đau đớn. Thời gian đầu, các ngón tay của anh đều bị nứt ra, chảy máu. Đau đớn nữa là các bức tranh liên tục bị hỏng khi đi vào những chi tiết khó, nhỏ như: các đường gân, khoé mắt, khoé mũi, đôi mắt, tóc, lông mày, đó là chưa kể đến việc lớp màu bị bong ra... Thất bại hàng trăm lần, đến mức anh không còn tiền để mua kính. Bạn bè biết hoàn cảnh của anh nên mỗi khi đến chơi, đều không quên mang đến tặng anh những miếng kính lành có, vỡ có. Có lẽ vì vẽ đi vẽ lại nhiều lần nên sau này, không cần nhìn vào tranh nguyên bản, anh vẫn có thể vẽ trong trạng thái vô thức. Các ngón tay cũng có thể tự lấy màu, cảm xúc cũng được tuôn trào liền mạch.

Anh Tiến đang thực hiện vẽ tranh Bác Hồ qua suối

Đoàn Việt Tiến trao tặng chân dung Bác Hồ vẽ ngược kính

Ngày 19/5/1999, đúng ngày sinh nhật Bác và cũng tròn 10 năm anh kiên trì với phương pháp vẽ ngược trên kính, nhân cuộc gặp gỡ những cựu chiến binh năm xưa của huyện Châu Thành, anh Tiến cầm bức chân dung Bác Hồ được vẽ ngược kính bằng tay đến để giới thiệu với anh em, đồng chí, sau đó tặng lại cho Nhà văn hoá huyện Châu Thành. Ngắm nhìn bức tranh, đồng đội anh ai cũng ngỡ ngàng, khâm phục và nhiều người đã đặt anh vẽ chân dung Bác, tranh phong cảnh để treo. Và rồi tiếng tăm của hoạ sĩ Đoàn Việt Tiến đã ngày một bay xa, không chỉ ở Bến Tre mà nhiều tỉnh khác.

Đến nay, anh đã có tổng cộng khoảng 300 bức tranh vẽ ngược kính về Bác Hồ. Năm 2005, anh chính thức được Trung tâm kỷ lục Việt Nam trao bằng xác nhận là người Việt Nam duy nhất có tài vẽ tranh bằng tay ngược trên kính.

Hiện nay, Đoàn Việt Tiến có thể vẽ thành thạo cả 10 đầu ngón tay, thậm chí liền một lúc anh có thể vẽ hai bức tranh khác nhau, vừa vẽ, vừa nói chuyện với người đối thoại mà vẫn không giảm tốc độ vẽ hay ảnh hưởng đến bức vẽ. Tôi hỏi: “hiện giá của những bức tranh này cao nhất là bao nhiêu?”. Anh cười bảo: “Nghệ thuật đích thực thì không có giá. Tôi có thể biếu, tặng nhưng cũng có thể bán với giá xứng đáng với công sức mà tôi bỏ ra”.

Phương Hà

CÓ MỘT "KỲ NHÂN" ĐẤT PHƯƠNG NAM

Một nhà ngoại cảm hết lòng

Cũng như nhà ngọai cảm Phan Thị Bích Hằng, Chị “Năm khùng”…Khả năng tìm mộ của Đoàn Việt Tiến nhiều người biết. Có những câu chuyện truyền khẩu như huyền thoại, có những chuyện được các nhà văn, nhà báo ghi chép lại trên giấy trắng mực đen và có những chuyện được các đài truyền hình ghi lại làm tài liệu để chờ một dịp nào đó lên sóng cho nhiều người thưởng ngoạn. Riêng tôi, trong một thời gian ngắn quen biết anh, tôi cũng được chứng kiến nhiều lần anh tìm mộ liệt sỹ mà thầm thán phục.

Câu chuyện thứ nhất: Một ngày giữa tháng 9/2010, Ngô Đoàn Lệ Chi -  Ngô Đoàn Ngọc Uyển, bạn tôi, tìm gặp Tiến nhờ Tiến tìm mộ chú là liệt sỹ Nguyễn Tư Điềm, mất vào khoảng những năm 60 của thế kỷ 20, ở Bình Định. Ngồi đối diện với chị Lệ Chi trong một quán cafê ở quận 12, TP.HCM, sau khi nhìn thẳng vào Lệ Chi, Tiến đọc một tràng mật ngữ vũ trụ rồi phán; Ngôi mộ này đã được quy tập, hiện ở nghĩa trang Ân Tường, huyện Hoài Ân, Bình Định. Nghĩa trang này cây cối cao thấp, đồi núi nhấp nhô. Ngôi mộ này nằm trong dãy mộ đã có tên, riêng mộ này không có tên. Phía trước dãy mộ có một bụi cỏ. Chị cứ ra nghĩa trang này rối gọi về cho tôi, tôi sẽ chỉ chính xác cho. Phán xong, Tiến ngồi thở dốc, cổ  nấc lên từng chập. Theo dõi Tiến nhiều lần tôi thấy, cứ mỗi lần tìm xong một ngôi mộ, anh rất mệt vì mất nhiều năng lượng, phải nghỉ ngơi 15 phút mới trở lại bình thường.

Hơn 10 ngày sau, thu xếp công việc, 2 chị em Lệ Chi -  Ngọc Uyển cùng người nhà tìm đến nghĩa trang Ân Tường, Bình Định. Đúng như những gì Tiến nói, nghĩa trang này nằm ở một ngọn đồi, cây cối nhấp nhô rất đẹp. Và lạ thay “ giữa một nghĩa trang khá rộng,  láng xi măng đẹp đẽ như vậy, lại có một bụi cỏ khá to nằm trước dãy mộ có tên như Tiến chỉ” - Ngọc Uyển kể. Đến gần bụi cỏ này, Ngọc Uyển điện thoại cho Đoàn Việt Tiến đang ở TP.HCM. Qua điện thoại Tiến bảo, để định vị cho chính xác, hãy tìm ngôi mộ có tên Quân. Ngọc Uyển nói ngay là  có mộ liệt sỹ Quân, Tiến bảo đúng, Nguyễn Hoàng Quân. Bên trái mộ ông Quân là mộ liệt sỹ Nguyễn Tư Điềm. Sau khi tìm được mộ Tiến bảo người nhà thắp nhang, bánh trái và quỳ xuống trước mộ, sẽ có điềm báo. Lệ Chi và chú Nguyễn Tư Đôn (em ruột liệt sỹ Nguyễn Tư Điềm) quỳ xuống thắp nhang khấn vái, riêng Ngọc Uyển vẫn cầm điện thoại chờ chỉ dẫn của Tiến, Tiến bảo, bây giời hãy nhìn vào khói nhang và tay người đang quỳ trước mộ, nếu đúng là mộ liệt sỹ Điềm thì khói nhang sẽ bay ngược xuống chân nhang và tay người đang quỳ sẽ giật liên hồi, “ em nổi hết cả gai ốc, hoàn toàn đúng như  thế. Đặc biệt là tay chị Chi, giật rất mạnh” - Ngọc Uyển kể.

Tiến nói tiếp “ bây giờ hãy nhìn lên trời, sẽ có một đám mây màu đen kéo tới, gió mạnh”. Quả đúng như thế, trời đang trong lành, lặng gió bỗng có một đám mây kéo tới và gió làm cây nghiêng ngả và chỉ vài phút sau lặng gió, trời quang lại. Rồi Tiến lại bảo: “ Nhìn kỹ vào người đang quỳ trước mộ, có hai con vật đang bò trên người này, đây là điềm giữ chân người này lại với ngôi mộ”. Ngọc Uyển nhìn kỹ, đúng là có một con cào cào đang đậu trên quần và một con kiến lớn đang bò trên gót chân chú Nguyễn Tư Đôn. Thông báo này cho Tiến. Tiến bảo đó là mộ liệt sỹ Nguyễn Tư Điềm.

Câu chuyện thứ 2: Cũng tại một quán cafê ở quận 12, TP.HCM, một ngày cuối tháng 9, ông Cao Vi Hiến, một nhà kinh doanh bất động sản nhờ Tiến tìm hộ mộ bác ruột mình là liệt sỹ Cao Chưa ( hay có tên khác là Cao Thanh Lâm), nếu còn sống thì hiện khoảng 90 tuổi, mất vào khoảng thập niên 60 của thế kỷ 20, ở Bình Định, nhưng không biết ở huyện nào. Tiến nhìn thẳng vào mặt ông Hiến, miệng đọc mật ngữ vũ trụ rồi múa bút trên tấm bản đồ tỉnh Bình Định. Chỉ một lát sau Tiến bảo: Người này mất ở Hoài Ân và hài cốt vẫn ở đây. Nói xong, Tiến lấy một miếng giấy trắng, vừa vẽ sơ đồ vừa nói:” Anh đến chợ Phú Hữu, huyện Hoài Ân, Tỉnh Bình Định. Từ ngôi chợ này nhìn về hướng Bắc có một con đường. Đi theo con đường này khoảng 2 km đến một ngã ba, rẽ trái, đi tiếp khoảng 1,2km rồi lại rẽ trái khoảng 800 mét sẽ đến một khu dân cư có 6 căn nhà. Vào đây tìm căn nhà sơn màu xanh khá đẹp của ông Chín Sơn. Sau nhà ông Chín Sơn có một cái chuồng gà, sau chuồng gà có một cái cây có một sợi dây chằng vào cây này. Đây chính là nơi chôn hài cốt của liệt sỹ Cao Chưa”. Tiến nói một mách, rành rọt như một đoạn phim được truyền hình trực tiếp. Hơn 10 người chúng tôi ngồi xung quanh “ mắt chữ O, mồm chữ A” kinh ngạc.

Khác với hầu hết các nhà ngoại cảm khác, Đoàn Việt Tiến không chỉ làm mà anh còn lý giải được về khả năng đặc biệt của mình. Tiến bảo:” Trong vũ trụ có 12 kênh tần số sóng năng lượng âm chính và rất nhiều tần suất phụ. Mỗi kênh có ngôn ngữ “mã số vũ trụ riêng” chuyển động theo hình tròn hoặc hình răng cưa ngược chiều kim đồng hồ. 12 tần số số âm chuyển động tạo ra tần số dương, chuyển động theo chiều kim đồng hồ. Các thiết bị điện tử hiện đại chỉ đo được các tần số dương. Khi giải mã thông tin thì tâm thức người giải dựa vào sự chuyển động của các tần số sóng để biết thông tin nhận được là đúng hay sai. Nếu tần số sóng chuyển động tròn sẽ cho đáp án thông tin là đúng. Nếu chuyền động theo hình răng cưa hay hình sin thì thông tin đó không chính xác.

Khi có người nào đó nhờ tôi tìm mộ bị thất lạc thì qua giọng nói người đó, tôi nhận đựơc tần số sóng gen di truyền hay nói cách khác là tần số mã di truyền của người đó. Mỗi người đều mang trong mình một hệ gen di truyền. Hệ gen này là một tích hợp gen của cha, mẹ, ông bà nội ngoại tổ tiên. Gen là do các nhiễm sắc thể tạo thành. Nhiễm sắc thể do các tế bào tạo nên. Phân tử do các nguyên tử hợp thành. Mỗi nguyên tử được cấu tạo bởi một cực dương và một điện cực âm. Chính sự chuyển động của các điện cực này tạo ra năng lượng sinh học hay còn gọi là trường sinh học. Khi nghe hay nhìn người nào đó, tôi bắt được sóng năng lượng sinh học của người đó. Từ tần số sóng năng lượng này với mã số mật ngữ riêng, tâm thức tôi lên lập trình mở “mã số lệnh” để tìm kiếm đối tượng muốn tìm, vì đối tượng muốn tìm cũng có tần số, mã số, thông số, chỉ số sóng năng lượng sinh học với người đi tìm.

Một hoại sĩ vẽ bằng tâm thức

Như đã đề cập ở phần đầu bài viết, sau lần đột biến tâm thức vào năm 2003, buộc Đoàn Việt Tiến phải vào chùa một thời gian, anh phát hiện mình có những khả nănhg kỳ lạ, trong đó có việc vẽ ảnh những người đã chết. Với khả năng này, Tiến đã giúp cho rất nhiều người và thậm chí, Giáo sư Viện Sỹ Vũ Tuyên Hoàng còn đề nghị anh tham gia vào một dự án do Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam đề xướng, đó là vẽ khoảng 40 bức chân dung các vị anh hùng dân tộc đã khuất. Hiện nay công trình đang được tiến hành và Tiến đã vẽ được ảnh của các bậc tiền nhân như Lê Lợi, Lý Công Uẩn, Nguyễn Huệ…

Anh Tiến tại triển lãm tranh về Bác Hồ

Bà ngoại vợ tôi là Trần Thị Gọn, sinh năm 1944, quê quán ở ấp Tịnh Châu, xã Tịnh Thới, TP. Cao Lãnh, Đồng Tháp. Người chồng trước của bà là Huỳnh Văn Láng, sinh năm 1940 mất năm 1964 vì bom đạn chiến tranh, không để lại một tấm hình nào cho con cháu thờ cúng. Biết được tâm nguyện của bà, tôi nhờ Tiến vẽ giúp. Ngồi đối diện với bà trong một quán cafe, trước mặt là giấy và bút, Tiến bảo: Bây giờ bà nhìn thẳng vào tôi, tập trung tư tưởng nghĩ về cụ ông Huỳnh Văn Láng. Nói rồi, Tiến cầm bút đưa qua đưa lại trước mặt bà Gọn, miệng đọc một tràng mật ngữ vũ trụ rồi từ từ đưa bút xuống mặt giấy. Nhìn Tiến vừa múa bút trước mặt bà, vừa mải miết trên mặt giấy, tôi có cảm giác anh đang vẽ ký hoạ người đối diện. Khoảng 20 phút sau, tấm ảnh hoàn thành, Tiến đưa cho bà Gọn. Cầm tấm ảnh người chồng đã mất 46 năm, bà bảo: khá giống, nhất là cặp mắt. Chỉ cần sửa lại cặp chân mày và cái cằm là được. Tiến lại múa bút, lại chỉnh sửa chút ít, 5 phút sau, bức ảnh hoàn thành với sự thỏa mãn của bà Trần Thị Gọn.

Biểu diễn bịt mắt vẽ tranh

Tôi hỏi Tiến về quy trình vẽ ảnh người chết, Tiến không ngần ngại trả lời luôn: “Từ tâm thức, tôi phát ra năng lượng bức xạ vào tâm thức người đối diện thu tần số sóng năng lượng, khám phá lượng thông tin không mất đi mang các mã số, thu qua tâm thức và diễn đạt bằng năng lượng chuyển xuống bằng tay qua ngòi bút tạo ra từ trường chuyển động và lập trình mã số thành hình dạng chân dung người đã mất. Trước khi vẽ, tôi giải mã diễn đạt từ sóng bức xạ tạo ra diện mạo của người chết từ mắt, mũi, miệng, tóc…Cả tính tình, nhân cách người đó lúc còn sống, tôi điều khiển tất cả bằng một mã lệnh riêng, chuyển động ngược thời gian và không gian, nối trực tiếp như một cuộn phim quay chậm. Cứ thế là vẽ. Còn với các Bậc tiền nhân, không còn con cháu, tôi phải tìm về long mạch của dòng họ này mới có thể vẽ được”.

Khả năng thấu thị của nhà năng lượng học

Hẳn mọi người vẫn còn nhớ chiếc xe khách bị lũ cuốn trôi ở địa bàn Huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh vào giữa tháng 10 vừa qua. Hôm đó là ngày chủ nhật thứ tư 20-10 (nghĩa là đã bốn ngày trôi qua kể từ khi chiếc xe bị nạn), tôi có hẹn Tiến nhờ tìm mộ cho mấy người bạn. Cũng sáng hôm đó, báo Thanh Niên đăng tin, mặc dù có sự giúp sức của 2 nhà ngoại cảm nhưng vẫn chưa tìm thấy chiếc xe. Tôi hỏi Tiến làm “được” không? Tiến bảo được với điều kiện là phải có người có trách nhiệm từ hiện trường gọi vào cho Tiến. Tôi liên lạc với ông Lương, Chủ tịch UBND huyện Nghi Xuân, bảo gọi ngay cho Tiến. Ít phút sau,ông Lương gọi vào. Tiến thu tín hiệu từ vũ trụ, giải mã bằng mật ngữ riêng của mình rồi bảo: gần chỗ anh đứng có một cái cầu nhỏ. Ông lương bảo đúng, cầu rộng nhưng ngắn. Cầu Roong, Tiến bảo, bây giờ anh lại đứng trên chiếc cầu, nhìn ra mặt sông. Phía tay phải của anh xuôi về hạ lưu khoảng 80 mét có một cây cột điện. Từ cột điện này đi ra khoảng 30 mét, cái xe nằm ở đó. Ông Lương cảm ơn rồi tắt máy để huy động lực lượng tìm kiếm. May mắn là chiều hôm đó, từ chỉ dẫn ban đầu của Tiến, ông Lương đã tìm ra chiếc xe và điện vào cám ơn Đoàn Việt Tiến.

Cũng nhờ khả năng giải mã tần số các sóng năng lượng, Tiến đã giúp cho nhiều người tìm được người thân hay đồ vật thất lạc. Có thể dẫn chứng trường hợp của anh Dương Hữu Phú, ông chủ của Công ty Phú Vĩnh Long nổi tiếng miền Tây. Anh Phú có người em gái khi vừa sinh ra được 3 ngày, chẳng hiểu lý do gì mà mẹ anh đem cho người khác. Đến nay đã 30 năm không biết còn hay mất. Qua điện thoại, Tiến phán luôn: “Em này sinh ra được đặt tên là Dương Thị Thảo hiện còn sống và được đổi tên thành Dương Thị Dung. Bà mẹ nuôi em là Bảy Rỗ,  chồng là Bảy Chiêu. Cô Dung đã lấy chồng tên Quang, có 2 con. Hiện cô đang ở trong một ngôi nhà gạch cũ. Phía ngoài không tô, gần sông tại xã Cù Lao An Bình thuộc thành phố Vĩnh Long”. Phú đi tìm thì tất cả đều đúng như vậy. Đoàn Việt Tiến cũng đã từng giúp Phú tìm lại được bộ chìa khóa xe Mercedes bị mất sau nhiều ngày tìm kiếm. Bản thân người viết bài này cũng  từng chứng kiến khả năng thấu thị của Tiến khi anh ngổi ở Bến Tre, kể vanh vách tất cả những gì đang có trong ngôi nhà của chị Nguyễn Thị Lựu, bạn tôi, địa chỉ ở số 844/5 Trần Hưng đạo,Quận 5, TP.HCM. Thậm chí trong tủ có bao nhiêu tiền, chúng loại tiền gì Tiến đều nói đúng. Và chị Lựu chỉ có thể thốt lên 2 từ thán phục.

Chuyện về Đoàn Việt Tiến còn dài. Xin được trở lại với bạn đọc vào dịp khác.   

Phan Đăng Sơn 

VÀO  NGƯỠNG CỬA THẾ GIỚI CHƯA BIẾT

GIẢI MÃ THÔNG TIN BẰNG NĂNG LƯỢNG CẢM XẠ

Không chỉ có tài vẽ tranh sơn dầu bằng năm đầu ngón tay  ngược trên mặt kính thủy tinh,người thương binh ¾ này còn có khả năng vẽ chân dung qua tiềm thức người đối diện và ứng dụng năng lượng cảm xạ vào việc tìm mộ,chữa bệnh…..

ĐOÀN VIỆT TIẾN - MỘT CỰU CHIẾN BINH, MỘT NGHỆ SỸ, MỘT TẤM LÒNG

Tình cờ tôi có dịp gặp Đoàn Việt Tiến nơi thị tứ heo hút Tiên Thủy của miền sông nước đồng bằng sông Cửu Long đúng vào ngày 30/4/2000. Từ trước đó, tôi đã nghe nhiều người ở Bến Tre nói về anh, cũng như đọc qua các bài viết trên các báo, tạp chí: Đồng khởi, Tiền phong, Thanh niên, Sài Gòn giải phóng, Tuổi trẻ, Khoa học phổ thông…rằng, có một cựu chiến binh, một thương binh, một đoàn viên thanh niên cộng sản đầy nhiệt huyết, qua 10 năm khổ luyện, đã vẽ nên chân dung bác hồ rất có thần thái. Điều đặc biệt là anh đã vẽ bằng 4 đầu ngón tay ngược trên mặt kính thủy tinh.

Sinh năm 1961, Đoàn Việt Tiến đã trải qua 5 năm quân ngũ tại chiến trường K thuộc trung đoàn 4, sư đoàn 330. Tháng 1/1979, đang là học sinh giỏi lớp 12 trường PTTH Tam dương ( Châu thành B ngày nay), anh tạm gác lại việc học, viết đơn tình nguyện lên đường chiến đấu. Anh tâm sự: “ Mình chỉ nghĩ mình là một đoàn viên thanh niên Cộng sản nên phải làm gương. Mà không phải chỉ có mình, rất nhiều bạn bè khác cũng tình nguyện như vậy”.

Đoàn Việt Tiến yêu thích hội họa từ thuở ấu thơ. Điều may mắn là anh có được một bà mẹ thường xuyên chăm lo, khuyến khích sở thích của con trai mình. Với tất cả những gì có thể vẽ được trong tay, anh say mê đưa con người và thiên nhiên vào những bức tranh còn non nớt của mình. Đó là hình ảnh một làng quê đồng bằng thanh bình sau cuộc chiến tranh. Đó là dòng sông phẳng lặng với chiếc đò neo đậu chở khách sang ngang. Đó là gương mặt những người nông dân một nắng hai sương … Bên cạnh đó, những năm ngồi ở trường Trung học, anh đã tập tành vẽ chân dung Bác Hồ. Anh nói: “ Hồi đó, mình rất thích đọc quyển “ Muôn vàn tình thương yêu”. Đọc xong, mình càng yêu kính Bác hơn…”. Sự yêu kính ấy còn bám theo anh đến tận những chiến trường  rừng rú xa xôi nơi đất Campuchia. Đồng đội của anh kể lại, khan hiếm giấy đến nỗi anh phải tận dụng đến vỏ cây tràm để tập vẽ Bác. Vẽ để luyện tay nghề cũng có, vẽ chân dung đồng đội cho “vui với nhau” cũng có.

Anh Đoàn Việt Tiến vẽ tranh Hòa thượng Thích Quảng Đức

Năm 1984, rời quân ngũ với quân hàm thượng sĩ, thương binh 3/4 và vết tích của những cơn sốt rét rừng còn đọng trên làn da xanh tái, Đoàn Việt Tiến trở về quê nhà Bến Tre mở một xưởng vẽ nhỏ với sự giúp đỡ của ban bè và cô giáo cũ. Chỉ trong vòng vài năm, thu nhập của nghề không ổn định, anh đã phải dời chỗ đến 69 lần. Từ Bến Tre đến Mỹ Tho, rồi Tây Ninh, để rồi cái ngày rời Tây Ninh, gia đình anh phải bán đi kỹ vật cưới cuối cùng mới đủ lộ phí dắt nhau về đến được quê nhà.

Trong những ngày gian nan đó, Đoàn Việt Tiến vẫn không quên ấp ủ ý định về vẽ chân cung Bác theo chiều thuận lên mặt kính, nhưng anh nghĩ như thế màu sắc sẽ dễ bị phai theo thời gian. Từ đó, anh mới nảy sinh ý định vẽ ngược lên mặt kính bằng bốn đầu ngón tay( mỗi ngón một mầu không dùng cọ). Anh cho biết, anh đã bị ngất xỉu nhiều lần khi tập bởi anh phải nín thở từng chặp lúc các ngón tay miết lên mặt kính đến nỗi khi thôi vẽ, các ngón tay rất lâu mới trở lại trạng thái hoạt động bình thường.

Và tại cái nơi vẽ nghèo nàn mà bạn bè vui miệng gọi là… xưởng nơi ấp Phú Xuân, xã Phú Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre, cũng những ngày này, do bức bách về kế sinh nhai, gia đình nhỏ của anh bắt đầu có dấu hiệu của sự đổ vỡ, mặc dù tình yêu giữa họ vẫn còn như treo lơ lửng đâu đó. Người vợ trẻ của anh bỏ anh mà đi vào một ngày đầu mùa mưa năm 1999, dắt theo đứa con gái nhỏ vừa lên hai tuổi mà anh rất mực yêu thương. Anh đã đưa cho tôi xem nhật ký những chuyện buồn của anh rồi anh nói: “ có lúc mình cũng muốn chết quách đi cho rồi, nhưng nghĩa lại gốc mình là một người lính… Hơn nữa, càng trong cảnh khổ bao nhiêu mình càng nghĩa tới Bác Hồ bấy nhiêu. Chẳng lẽ…Mình tự dặn phải sống theo tấm gương của Bác…”. Và điều đó cũng chính là nghị lực giúp anh vượt qua mọi nỗi buồn, tiếp tục rèn luyện để đạt được ý nguyện.

Số phận đã mỉm cười với anh, ngày 19/5/1999, một người bạn là cựu chiến binh đến nhà Đoàn Việt Tiến chơi mới tình cờ phát hiện bức ảnh vừa vẽ Bác Hồ xong sống động như thật. Thế là tin ấy lan ra. Nhiều cơ quan, ban nghành, cá nhân trong và ngoài tỉnh đến nhờ anh vẽ chân dung Bác để đem về treo nơi trang trọng nhất. Để được như vậy, Đoàn Việt Tiến cho biết anh đã trải qua hơn 10 năm khổ luyện với hơn 200 bản vẽ thử. Trước thì anh còn để ảnh Bác một bên làm mẫu nhưng giời thì có bịt kín mắt lại, anh vẫn có thể dùng tay vẽ ngược lên mặt kính thủy tinh chân dung Bác ở đủ tư thế, và hoàn thành một bức chỉ trong hai ngày, hai ngày của 10 năm tôi kuyện bằng cả tấm lòng người lính.

Trong lúc trò chuyện, Đoàn Việt Tiến không ngừng nhắc tới những thầy cô, bạn bè, các cựu chiến binh ở xã, ở tỉnh đã từng cưu mang mình: Họa sĩ Minh Tâm, Y Đô, cô giáo Huỳnh Lan, thiếu tướng Nguyễn Hữu Vị v.v… Tôi còn được biết thiêm, ngày 18/4/2000, anh đã được ngài Tổng lãnh sự Miguel A. Puenter Fraga mới đến Tổng lãnh sự quán Cuba tại Thành phố Hồ Chí Minh để ngỏ lời cám ơn nhân dịp anh gởi tặng Nhà nước và nhân dân Cuba chân dung vị lãnh tụ Fidel Castro cũng với phương pháp vẽ chân dung Bác Hồ như trên.

“ mơ ước của anh hiện nay?”, tôi hỏi. Anh đáp: “Bên cạnh vẽ chân dung Bác Hồ để tặng cho những cơ quan và những cá nhân yêu quý Bác, mình sẽ tập sáng tác tranh phong cảnh, dĩ nhiên là cũng vẽ ngược kính như vậy” - Rồi anh chợt thoáng buồn – “ Nhưng sức khỏe của một người thương binh như mình thì cũng khó nói, nhưng mình phải cố gắng vượt qua. Mình nhớ hoài lời của bác Năm lúc bác còn sống ( tức nhà văn Đoàn Giỏi – bác ruột của Đoàn Việt Tiến - NV) là con hãy cố gắng trau dồi nghệ thuật để xứng đáng với dòng họ, xứng đáng là một người lính tình nguyện…”. Và anh buột miệng mà như không phải nói với người đối diện – “ Hồi trung thu năm 1998, dẫn đứa con gái đi chơi, nghèo đến nỗi chỉ có 2000 đồng trong túi. Nó đòi mua bánh. Hẹn nó năm sau. Trung thu năm rồi được chút đỉnh tiền, mua về nhà mấy cái bánh nhưng rồi không biết con mình ở nơi nào mà đưa…”.

Bẵng đi thời gian hơn một năm mới gặp lại Đoàn Việt Tiến. Lúc ấy là buổi chiều, một buổi chiều Noel 2001 se se lạnh, anh ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế nơi quán cafe ven hồ Trúc Giang, dáng vẻ vẫn như ngày nào tôi gặp nơi thị tứ Tiên Thủy, mặc dù nghe nói đời sống có khá hơn đôi chút, hồi giữa năm ngoái, chị Nguyễn Thị Đức – Giám đốc Bảo tàng Hồ Chí Minh tại bến Nhà Rồng – đã đến tận nhà anh ở Phú Đức để mời anh cộng tác. Ngày 2/9/2000, Đoàn Việt Tiến trở thành nhân viên của Bảo tàng. Bảo tàng đã tạo đủ mọi điều kiện để anh thực hiện thành công bộ sưu tập chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh qua các thời kỳ lịch sử cách mạng Việt Nam. Chỉ trong thời gian ngắn ngửi, 30 bức chân dung sống động của Bác Hồ ra đời và đã được triển lãm vào ngày 3/2/2001.

Trong chuyến công cán tại phía Nam vào tháng 9/2001, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh và các cán bộ cao cấp của Đảng, Nhà nước đã đến viếng phòng triển lãm chân dung Bác Hồ. Ông đã cảm động nói rằng, với sức khỏe của một người thương binh như thế nhưng anh (chỉ Đoàn Việt Tiến – NV) có một nghị lực làm việc phi thường, và nhất là có tấm lòng đáng quý đối với Bác…

Hiện nay, Đoàn Việt Tiến đang tạm về lại quê hương Bến Tre để thực hiện tiếp 30 bức chân dung của Chủ Tịch Hồ Chí Minh, kịp trưng bày vào ngày khai trương nhà thành tựu 25 năm ( 1975-2000) của Tỉnh. “Đi đâu thì đi, lúc nào mình cũng muốn được sáng tác phục vụ quê nhà “ – anh nói chân tình. Và hai chữ quê nhà từ miệng anh thốt ra nhưng tôi đọc được trong đôi mắt anh còn một nỗi niềm gì đó, u uẩn.

-         Vậy tin tức về đứa con gái sao rồi? – Tôi buột miệng.

-         Biết ở đâu rồi nhưng mà…, - Anh thở dài… mà cũng như chưa biết!

Vậy rồi thôi. Chúng tôi im lặng cho đến khi trời sẩm tối.

 Vũ Hồng

Bến Tre, 25/12/2001

 

(VTC News) -   Đó là lời khẳng định của nhà ngoại cảm Đoàn Việt Tiến khi nói về bé gái gây cháy tại Q. Tân Bình, TP HCM.

 

Ngày 24/5 PV VTC News đã có cuộc trao đổi trực tiếp với nhà ngoại cảm (NNC) Đoàn Việt Tiến - một trong bốn nhà ngoại cảm tham gia vào vấn đề tìm hiểu về bé T., người có khả năng "gây cháy" đồ vật tại Q.Tân Bình, TP HCM.

Khi đoàn các nhà nghiên cứu, nhà ngoại cảm, chuyên gia... thuộc Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người từ Hà Nội đến TP HCM, dẫn đầu là ông Nguyễn Phúc Giác Hải thì NNC Đoàn Việt Tiến đã có mặt tại đây từ sớm (theo lời đề nghị của ông Hải). Các nhà ngoại cảm là nòng cốt chủ lực trong chuyến đi lần này để tìm ra nguyên nhân, giải mã các vụ cháy liên quan đến "cô gái siêu nhân".

 

"Nhận định chung, bé gái có tinh thần không được ổn định lắm do khả năng âm - dương mất cân bằng, bị vênh. Khi nói chuyện với chúng tôi, bé không muốn ngồi yên một chỗ mà chạy qua lại, muốn làm gì thì làm không nghe lời. Đang nói chuyện, bé nói mệt tức thì bỏ đi nằm nghỉ, không cần xin phép. Bé gái bị "dương nữ" - nữ giới có phần nam tính vượt trội lên" - NNC Tiến nói.

 

Ông Tiến cho rằng, "Có thể trong giai đoạn này cơ thể bé dậy thì, tâm lý thay đổi, đang bất ổn. Kéo theo tính khí bất thường sinh ra năng lượng hỏa trong cơ thể. Bằng tâm thức, tôi thấy cơ thể bé nhiệt hỏa cũng cao, lúc đóng, lúc tắt. Năng lượng sinh học của nhà ngoại cảm thì có thật, còn năng lượng bé cũng có phát ra nhưng nếu nói dùng để gây nhiệt đốt cháy đồ vật như những gì phản ánh thì tôi chưa thấy bao giờ."

 

Cách "hóa giải" theo NNC Đoàn Việt Tiến thì nên cho bé hạ nhiệt bằng dùng tro bếp với nước ngâm tay, chân vào, làm thường xuyên chắc chắn sẽ có kết quả. 

Nói về phương pháp chữa trị của NNC Nguyễn Ngọc Hoài dùng nước dừa cho bé uống thì NNC Tiến cho rằng "nếu dùng nước dừa nhiều quá sinh hàn, tạo ngược lại hiệu quả càng nóng gây hại cho cơ thể. Bởi chúng ta biết, đang đi ngoài trời nắng nóng chang chang mà uống nước dừa vào dễ bị "trúng" (gây hại cơ thể)".

Hiện tượng bé gái gây cháy đã kéo dài một tháng. Nhiều đoàn nghiên cứu đã vào cuộc nhưng cho đến thời điểm này vẫn chưa có kết luận cũng như cách "hóa giải" nào có tính thuyết phục. Gia đình và dư luận hoang mang. Ngày 24/5, thông tin từ gia đình bé gái cho biết Viện Khoa học hình sự (Bộ Công an) và Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học Ứng dụng (UIA) đã nhận lời tham gia tìm hiểu. Tuy nhiên thời gian và cách thức cụ thể thì chưa được tiết lộ.