ĐOÀN VIỆT TIẾN - NHÀ CẢM XẠ NĂNG LƯỢNG

Gặp Đoàn Việt Tiến thời điểm này rất khó, vì anh đang là một "tài sản" của ngành khoa học về tiềm năng con người. Không chỉ là một nhà ngoại cảm hàng đầu Việt Nam, Đoàn Việt Tiến còn có khả năng giải mã bí ẩn về những khả năng đặc biệt của con người bằng phương pháp cảm xạ năng lượng.  Anh được Trung tâm Nghiên cứu Tiềm năng con người mời về làm việc tại chi nhánh TP.HCM. Xung quanh anh luôn có một đội ngũ cán bộ nghiên cứu, quay phim và những người chuyên lo chăm sóc sức khỏe.

 

(VTC News) -   Đó là lời khẳng định của nhà ngoại cảm Đoàn Việt Tiến khi nói về bé gái gây cháy tại Q. Tân Bình, TP HCM.

 

Ngày 24/5 PV VTC News đã có cuộc trao đổi trực tiếp với nhà ngoại cảm (NNC) Đoàn Việt Tiến - một trong bốn nhà ngoại cảm tham gia vào vấn đề tìm hiểu về bé T., người có khả năng "gây cháy" đồ vật tại Q.Tân Bình, TP HCM.

Khi đoàn các nhà nghiên cứu, nhà ngoại cảm, chuyên gia... thuộc Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người từ Hà Nội đến TP HCM, dẫn đầu là ông Nguyễn Phúc Giác Hải thì NNC Đoàn Việt Tiến đã có mặt tại đây từ sớm (theo lời đề nghị của ông Hải). Các nhà ngoại cảm là nòng cốt chủ lực trong chuyến đi lần này để tìm ra nguyên nhân, giải mã các vụ cháy liên quan đến "cô gái siêu nhân".

 

"Nhận định chung, bé gái có tinh thần không được ổn định lắm do khả năng âm - dương mất cân bằng, bị vênh. Khi nói chuyện với chúng tôi, bé không muốn ngồi yên một chỗ mà chạy qua lại, muốn làm gì thì làm không nghe lời. Đang nói chuyện, bé nói mệt tức thì bỏ đi nằm nghỉ, không cần xin phép. Bé gái bị "dương nữ" - nữ giới có phần nam tính vượt trội lên" - NNC Tiến nói.

 

Ông Tiến cho rằng, "Có thể trong giai đoạn này cơ thể bé dậy thì, tâm lý thay đổi, đang bất ổn. Kéo theo tính khí bất thường sinh ra năng lượng hỏa trong cơ thể. Bằng tâm thức, tôi thấy cơ thể bé nhiệt hỏa cũng cao, lúc đóng, lúc tắt. Năng lượng sinh học của nhà ngoại cảm thì có thật, còn năng lượng bé cũng có phát ra nhưng nếu nói dùng để gây nhiệt đốt cháy đồ vật như những gì phản ánh thì tôi chưa thấy bao giờ."

 

Cách "hóa giải" theo NNC Đoàn Việt Tiến thì nên cho bé hạ nhiệt bằng dùng tro bếp với nước ngâm tay, chân vào, làm thường xuyên chắc chắn sẽ có kết quả. 

Nói về phương pháp chữa trị của NNC Nguyễn Ngọc Hoài dùng nước dừa cho bé uống thì NNC Tiến cho rằng "nếu dùng nước dừa nhiều quá sinh hàn, tạo ngược lại hiệu quả càng nóng gây hại cho cơ thể. Bởi chúng ta biết, đang đi ngoài trời nắng nóng chang chang mà uống nước dừa vào dễ bị "trúng" (gây hại cơ thể)".

Hiện tượng bé gái gây cháy đã kéo dài một tháng. Nhiều đoàn nghiên cứu đã vào cuộc nhưng cho đến thời điểm này vẫn chưa có kết luận cũng như cách "hóa giải" nào có tính thuyết phục. Gia đình và dư luận hoang mang. Ngày 24/5, thông tin từ gia đình bé gái cho biết Viện Khoa học hình sự (Bộ Công an) và Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học Ứng dụng (UIA) đã nhận lời tham gia tìm hiểu. Tuy nhiên thời gian và cách thức cụ thể thì chưa được tiết lộ.

NGƯỜI VẼ TRANH BÁC HỒ NGƯỢC TRÊN KÍNH TRẮNG VÀ SỰ KHỔ LUYỆN PHI THƯỜNG

Cho đến thời điểm này có lẽ anh vẫn là họa sỹ đầu tiên của Việt Nam nói riêng và của thế giới nói chung có lối vẽ kỳ diệu ấy. Niềm đam mê cháy lên từ ngày còn ngồi trên ghế nhà trường cùng sự sáng tạo, khổ luyện ròng rã 10 năm trời từng được nhiều người gọi là “điên khùng” đã mở ra cho anh một con đường riêng, chỗ đứng riêng trong nghệ thuật hội họa. Đó là Đoàn Việt Tiến, họa sỹ, kỷ lục gia Việt Nam có biệt tài vẽ tranh ngược trên kính trắng bằng 10 đầu ngón tay.

Say mê vẽ từ thuở thiếu thời.

Chúng tôi gặp trong ngôi nhà nhỏ tại Quận 12, TP.HCM, khi đã thành danh và phải luôn bận rộn với những đề tài nghiên cứu khoa học của mình, Đoàn Việt Tiến vẫn giản dị, gần gũi, thân thiện một cách lạ lùng. Từ tốn và nhẹ nhàng anh bảo: “Nhà báo định viết gì? Chuyện đời của tôi ngoài những tháng năm đánh vật cùng gian khổ trong chiến tranh thì không có gì đặc biệt”. Trả lời về khả năng độc đáo đến kỳ diệu trong nghệ thuật hội họa của mình, Đoàn Việt Tiến chỉ xem đó là kết quả của những tháng ngày khổ luyện. Tuy nhiên, cái mà anh gọi là “kết quả của những tháng ngày khổ luyện” lại là câu chuyện dài thấm đầy mồ hôi nước mắt và không ít người cho là điên khùng.

 

Đoàn Việt Tiến sinh năm 1961 tại xã Phú Túc, huyện Châu Thành, Bến Tre. Tuổi thơ của cậu bé tên Tiến là những chuỗi ngày gian khổ. Mới lên 4, lên 5, Tiến đã biết mùi thuốc súng, biết đến tiếng máy bay, đại bác gầm rú của địch, đã cùng gia đình đói rách, dắt díu nhau chạy giặc. Lớn lên vài tuổi, cậu bé phải kéo xe củi, bán bánh mỳ kiếm sống. Tuy nhiên, dù lúc khó khăn, gia đình vẫn quyết tâm cho Tiến đi học và cậu học rất giỏi. Những ngày ngồi trên ghế nhà trường, Tiến cùng gia đình, nhà trường nhận ra mình có năng khiếu về hội họa. Cậu học trò nghèo luôn được chọn là người vẽ tranh cổ động cho trường. Khi ấy anh hay vẽ những nhân vật lịch sử, những cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng, Bà Triệu…

Phát hiện ra năng khiếu của đứa cháu nhỏ, nhà văn Đoàn Giỏi đã tích cực kèm cặp và dạy dỗ thêm cho đứa cháu ruột. Từ đó anh nuôi ước mơ vào giảng đường Đại học Mỹ thuật. Cứ như vậy, môn vẽ đi vào trái tim và máu thịt anh lúc nào không hay. Chia sẻ về những tháng năm cầm cọ, anh nói: “Cũng không hiểu vì sao nhưng tôi mê vẽ vô cùng. Đặc biệt là những đề tài về chiến tranh”. Một trong những kỷ niệm của những ngày đầu tiên ấy là khi anh đứng trên cầu Dầu (Mỹ Tho) trông về phía bên kia bờ sông thấy khói lửa, bom đạn xới tung đất cát. Những cảnh tượng khiến ai cũng phải hãi hùng, chạy trốn nhưng anh lại dạt dào cảm hứng và lấy bút chì, say mê cùng những nét vẽ ký họa.

Đến chuyện vẽ ông tiên

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, anh cùng gia đình trở về quê ngoại tại Bến Tre. Lúc này, gia đình Đoàn Việt Tiến đã theo cách mạng. “Ngoại tôi vẫn giấu và nuôi các anh bộ đội dưới hầm trong nhà”, anh chia sẻ. Biết cậu bé học giỏi, vẽ hay, các anh bộ đội vẫn tìm Tiến trò chuyện và thách thức cậu vẽ ký họa cho mình. Sau những nét vẽ đầu tiên bằng bút chì và than củi trên trang giấy ố vàng, các anh bộ đội đều ồ lên kinh ngạc và ngỡ ngàng. Không một chút gì sai sót với thần sắc và hình ảnh thật của những người được anh vẽ.

Từ đó một niềm vui mới của cậu bé Tiến là vẽ ký họa cho các anh bộ đội. Thế nhưng, anh không bao giờ nghĩ rằng thời gian này, một cách vô cùng tình cờ lại là những thời khắc khởi đầu cho hành trình vẽ chân dung vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. “Có một lần, sau khi công nhận tôi vẽ rất giống mình, một anh bộ đội rút trong túi áo trước ngực ra một bức ảnh đen trắng đã hoen ố được bọc kỹ trong bịch ni lon và hỏi tôi có vẽ được người này không”. Tôi hỏi ông ấy là ai thì anh bộ đội chỉ trả lời “Người là ông tiên”. “Ông tiên là ai?”. “Ông tiên là lãnh tụ”. Thế rồi anh bảo tôi vẽ cho giống, cho đẹp. Lúc đó tôi không hề biết người trong hình là ai. Nhưng tôi bị cuốn hút bởi ánh mắt rất sáng và bộ râu dài rất đẹp. Tôi cặm cụi vẽ. Đến khi xong, mặc dù tôi không cảm thấy hài lòng lắm nhưng các anh bộ đội ai cũng lặng người đi khi tôi xòe bức hình cho các anh xem. Không nói một lời, anh bộ đội kia cảm ơn tôi, cẩn thận gấp bức vẽ cùng tấm ảnh, bọc vào túi ni lon bỏ vào túi áo. Từ đó không hiểu vì sao tôi thích và mê vẽ chân dung cụ già ấy. Suốt ngày, mỗi khi rảnh rỗi, tôi đều hì hục vẽ “Ông tiên”. “Tôi vẽ nhiều đến nỗi thuộc làu từng nét và không cần nhìn vào ảnh”, anh Tiến kể.

ve Bac Ho

 

Cuối cùng sau nhiều ngày mày mò, Đoàn Việt Tiến cũng vẽ thành công “Ông tiên có đội mắt sáng và bộ râu dài”. Vui, hãnh diện khôn tả, cậu lao vào nhà, cầm theo bức vẽ đến khoe với ba. Bất ngờ với tài năng của đứa con trai, người cha khuyến khích cậu tiếp tục vẽ nhưng phải giữ gìn cẩn thận và không được để lộ ra ngoài vì hồi đó vùng này trong tầm kiểm soát của chế độ Sài Gòn cũ. Tiến cứ tiếp tục vẽ như vậy, sau đó Tiến mới biết người mình vẽ chính là Bác Hồ kính yêu.

Năm 1979, sau khi học xong lớp 12, theo tiếng gọi của đất nước, Đoàn Việt Tiến tạm xa ngòi bút để cầm súng bảo vệ tổ quốc tham gia chiến trường Tây Nam. Thời điểm ấy, những gian khổ ác liệt của chiến tranh không làm cùn đi ngòi bút, không làm phai đi tình yêu nghệ thuật hội họa trong anh. Ở nơi bom đạn, sống và chết cách nhau trong gang tấc anh vẫn say mê vẽ. Anh vẽ chân dung đồng đội, lại vẽ Bác Hồ, vẽ ký họa những trận đánh của đơn vị… Chia sẻ về niềm say mê này anh cho biết: “Tôi có một tập ký họa về đời lính của mình với hơn 32 trận đánh lớn. Đi đến đâu tôi cũng vẽ. Tôi vẽ trên vỏ cây tràm, giấy bao thuốc lá, vẽ trên các bức vách của đồng bào bằng than củi, bằng bút chì, bút bi… vẽ cho thỏa niềm đam mê”.

Và tuyệt kỹ vẽ ngược kính

Năm 1984 giải ngũ trở về với cương vị anh thương binh, Đoàn Việt Tiến lại vật lộn cùng những gian truân của cơm áo gạo tiền bằng nghề vẽ dạo. Thế nhưng những tháng ngày “long đong, rong ruổi” tìm kế sinh nhai đó cũng không đong đầy bát cơm gia đình anh. Khách thuê anh vẽ chân dung ngày một ít dần. Năm 1989, anh bắt đầu chuyển sang vẽ chân dung Bác Hồ với nhiều thể loại. Và đó cũng chính là khởi nguồn của lối vẽ độc đáo một cách kỳ diệu: vẽ ngược trên kính bằng 10 đầu ngón tay. Kể lại sự kiện có một không hai này anh cho biết: “Sau một cơn mưa rào, tôi nằm trên võng nhìn ra phía góc vườn thấy ánh sáng hắt lên trên tấm kính rất đẹp. Tôi nghĩ nếu mình vẽ trên đó, khi lật ngược lại xem chắc sẽ bóng đẹp hơn rất nhiều”.

Vậy là anh hì hục lấy cọ pha màu quệt lên kính. Tuy nhiên, mọi việc không đơn giản như anh nghĩ. Cọ vẽ cho nét không đều, lại trơn trượt, màu không bám. Sau nhiều đêm trằn trọc, anh lóe lên một sáng kiến táo bạo: Vẽ bằng 10 đầu ngón tay. Cứ như vậy, mặc cho sự sáng tạo kỳ dị có một không hai của anh trở thành trò cười cho thiên hạ, anh vẫn kiên quyết rèn luyện. Mặc cho 10 đầu ngón tay đau ê ẩm, teo tóp rồi mất cảm giác vì bị bào mòn, Đoàn Việt Tiến vẫn kiên trì với môn nghệ thuật độc đáo đến không tưởng của mình. Cuối cùng, sau 10 năm rèn luyện quên thời gian, mệt mỏi anh đã biến chuyện mà người đời xem là điên khùng, không tưởng trở thành hiện thực.

Hà Nguyễn – Ngọc Lài

 

 

 

CÓ MỘT "KỲ NHÂN" ĐẤT PHƯƠNG NAM

Một nhà ngoại cảm hết lòng

Cũng như nhà ngọai cảm Phan Thị Bích Hằng, Chị “Năm khùng”…Khả năng tìm mộ của Đoàn Việt Tiến nhiều người biết. Có những câu chuyện truyền khẩu như huyền thoại, có những chuyện được các nhà văn, nhà báo ghi chép lại trên giấy trắng mực đen và có những chuyện được các đài truyền hình ghi lại làm tài liệu để chờ một dịp nào đó lên sóng cho nhiều người thưởng ngoạn. Riêng tôi, trong một thời gian ngắn quen biết anh, tôi cũng được chứng kiến nhiều lần anh tìm mộ liệt sỹ mà thầm thán phục.

Câu chuyện thứ nhất: Một ngày giữa tháng 9/2010, Ngô Đoàn Lệ Chi -  Ngô Đoàn Ngọc Uyển, bạn tôi, tìm gặp Tiến nhờ Tiến tìm mộ chú là liệt sỹ Nguyễn Tư Điềm, mất vào khoảng những năm 60 của thế kỷ 20, ở Bình Định. Ngồi đối diện với chị Lệ Chi trong một quán cafê ở quận 12, TP.HCM, sau khi nhìn thẳng vào Lệ Chi, Tiến đọc một tràng mật ngữ vũ trụ rồi phán; Ngôi mộ này đã được quy tập, hiện ở nghĩa trang Ân Tường, huyện Hoài Ân, Bình Định. Nghĩa trang này cây cối cao thấp, đồi núi nhấp nhô. Ngôi mộ này nằm trong dãy mộ đã có tên, riêng mộ này không có tên. Phía trước dãy mộ có một bụi cỏ. Chị cứ ra nghĩa trang này rối gọi về cho tôi, tôi sẽ chỉ chính xác cho. Phán xong, Tiến ngồi thở dốc, cổ  nấc lên từng chập. Theo dõi Tiến nhiều lần tôi thấy, cứ mỗi lần tìm xong một ngôi mộ, anh rất mệt vì mất nhiều năng lượng, phải nghỉ ngơi 15 phút mới trở lại bình thường.

Hơn 10 ngày sau, thu xếp công việc, 2 chị em Lệ Chi -  Ngọc Uyển cùng người nhà tìm đến nghĩa trang Ân Tường, Bình Định. Đúng như những gì Tiến nói, nghĩa trang này nằm ở một ngọn đồi, cây cối nhấp nhô rất đẹp. Và lạ thay “ giữa một nghĩa trang khá rộng,  láng xi măng đẹp đẽ như vậy, lại có một bụi cỏ khá to nằm trước dãy mộ có tên như Tiến chỉ” - Ngọc Uyển kể. Đến gần bụi cỏ này, Ngọc Uyển điện thoại cho Đoàn Việt Tiến đang ở TP.HCM. Qua điện thoại Tiến bảo, để định vị cho chính xác, hãy tìm ngôi mộ có tên Quân. Ngọc Uyển nói ngay là  có mộ liệt sỹ Quân, Tiến bảo đúng, Nguyễn Hoàng Quân. Bên trái mộ ông Quân là mộ liệt sỹ Nguyễn Tư Điềm. Sau khi tìm được mộ Tiến bảo người nhà thắp nhang, bánh trái và quỳ xuống trước mộ, sẽ có điềm báo. Lệ Chi và chú Nguyễn Tư Đôn (em ruột liệt sỹ Nguyễn Tư Điềm) quỳ xuống thắp nhang khấn vái, riêng Ngọc Uyển vẫn cầm điện thoại chờ chỉ dẫn của Tiến, Tiến bảo, bây giời hãy nhìn vào khói nhang và tay người đang quỳ trước mộ, nếu đúng là mộ liệt sỹ Điềm thì khói nhang sẽ bay ngược xuống chân nhang và tay người đang quỳ sẽ giật liên hồi, “ em nổi hết cả gai ốc, hoàn toàn đúng như  thế. Đặc biệt là tay chị Chi, giật rất mạnh” - Ngọc Uyển kể.

Tiến nói tiếp “ bây giờ hãy nhìn lên trời, sẽ có một đám mây màu đen kéo tới, gió mạnh”. Quả đúng như thế, trời đang trong lành, lặng gió bỗng có một đám mây kéo tới và gió làm cây nghiêng ngả và chỉ vài phút sau lặng gió, trời quang lại. Rồi Tiến lại bảo: “ Nhìn kỹ vào người đang quỳ trước mộ, có hai con vật đang bò trên người này, đây là điềm giữ chân người này lại với ngôi mộ”. Ngọc Uyển nhìn kỹ, đúng là có một con cào cào đang đậu trên quần và một con kiến lớn đang bò trên gót chân chú Nguyễn Tư Đôn. Thông báo này cho Tiến. Tiến bảo đó là mộ liệt sỹ Nguyễn Tư Điềm.

Câu chuyện thứ 2: Cũng tại một quán cafê ở quận 12, TP.HCM, một ngày cuối tháng 9, ông Cao Vi Hiến, một nhà kinh doanh bất động sản nhờ Tiến tìm hộ mộ bác ruột mình là liệt sỹ Cao Chưa ( hay có tên khác là Cao Thanh Lâm), nếu còn sống thì hiện khoảng 90 tuổi, mất vào khoảng thập niên 60 của thế kỷ 20, ở Bình Định, nhưng không biết ở huyện nào. Tiến nhìn thẳng vào mặt ông Hiến, miệng đọc mật ngữ vũ trụ rồi múa bút trên tấm bản đồ tỉnh Bình Định. Chỉ một lát sau Tiến bảo: Người này mất ở Hoài Ân và hài cốt vẫn ở đây. Nói xong, Tiến lấy một miếng giấy trắng, vừa vẽ sơ đồ vừa nói:” Anh đến chợ Phú Hữu, huyện Hoài Ân, Tỉnh Bình Định. Từ ngôi chợ này nhìn về hướng Bắc có một con đường. Đi theo con đường này khoảng 2 km đến một ngã ba, rẽ trái, đi tiếp khoảng 1,2km rồi lại rẽ trái khoảng 800 mét sẽ đến một khu dân cư có 6 căn nhà. Vào đây tìm căn nhà sơn màu xanh khá đẹp của ông Chín Sơn. Sau nhà ông Chín Sơn có một cái chuồng gà, sau chuồng gà có một cái cây có một sợi dây chằng vào cây này. Đây chính là nơi chôn hài cốt của liệt sỹ Cao Chưa”. Tiến nói một mách, rành rọt như một đoạn phim được truyền hình trực tiếp. Hơn 10 người chúng tôi ngồi xung quanh “ mắt chữ O, mồm chữ A” kinh ngạc.

Khác với hầu hết các nhà ngoại cảm khác, Đoàn Việt Tiến không chỉ làm mà anh còn lý giải được về khả năng đặc biệt của mình. Tiến bảo:” Trong vũ trụ có 12 kênh tần số sóng năng lượng âm chính và rất nhiều tần suất phụ. Mỗi kênh có ngôn ngữ “mã số vũ trụ riêng” chuyển động theo hình tròn hoặc hình răng cưa ngược chiều kim đồng hồ. 12 tần số số âm chuyển động tạo ra tần số dương, chuyển động theo chiều kim đồng hồ. Các thiết bị điện tử hiện đại chỉ đo được các tần số dương. Khi giải mã thông tin thì tâm thức người giải dựa vào sự chuyển động của các tần số sóng để biết thông tin nhận được là đúng hay sai. Nếu tần số sóng chuyển động tròn sẽ cho đáp án thông tin là đúng. Nếu chuyền động theo hình răng cưa hay hình sin thì thông tin đó không chính xác.

Khi có người nào đó nhờ tôi tìm mộ bị thất lạc thì qua giọng nói người đó, tôi nhận đựơc tần số sóng gen di truyền hay nói cách khác là tần số mã di truyền của người đó. Mỗi người đều mang trong mình một hệ gen di truyền. Hệ gen này là một tích hợp gen của cha, mẹ, ông bà nội ngoại tổ tiên. Gen là do các nhiễm sắc thể tạo thành. Nhiễm sắc thể do các tế bào tạo nên. Phân tử do các nguyên tử hợp thành. Mỗi nguyên tử được cấu tạo bởi một cực dương và một điện cực âm. Chính sự chuyển động của các điện cực này tạo ra năng lượng sinh học hay còn gọi là trường sinh học. Khi nghe hay nhìn người nào đó, tôi bắt được sóng năng lượng sinh học của người đó. Từ tần số sóng năng lượng này với mã số mật ngữ riêng, tâm thức tôi lên lập trình mở “mã số lệnh” để tìm kiếm đối tượng muốn tìm, vì đối tượng muốn tìm cũng có tần số, mã số, thông số, chỉ số sóng năng lượng sinh học với người đi tìm.

Một hoại sĩ vẽ bằng tâm thức

Như đã đề cập ở phần đầu bài viết, sau lần đột biến tâm thức vào năm 2003, buộc Đoàn Việt Tiến phải vào chùa một thời gian, anh phát hiện mình có những khả nănhg kỳ lạ, trong đó có việc vẽ ảnh những người đã chết. Với khả năng này, Tiến đã giúp cho rất nhiều người và thậm chí, Giáo sư Viện Sỹ Vũ Tuyên Hoàng còn đề nghị anh tham gia vào một dự án do Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam đề xướng, đó là vẽ khoảng 40 bức chân dung các vị anh hùng dân tộc đã khuất. Hiện nay công trình đang được tiến hành và Tiến đã vẽ được ảnh của các bậc tiền nhân như Lê Lợi, Lý Công Uẩn, Nguyễn Huệ…

Anh Tiến tại triển lãm tranh về Bác Hồ

Bà ngoại vợ tôi là Trần Thị Gọn, sinh năm 1944, quê quán ở ấp Tịnh Châu, xã Tịnh Thới, TP. Cao Lãnh, Đồng Tháp. Người chồng trước của bà là Huỳnh Văn Láng, sinh năm 1940 mất năm 1964 vì bom đạn chiến tranh, không để lại một tấm hình nào cho con cháu thờ cúng. Biết được tâm nguyện của bà, tôi nhờ Tiến vẽ giúp. Ngồi đối diện với bà trong một quán cafe, trước mặt là giấy và bút, Tiến bảo: Bây giờ bà nhìn thẳng vào tôi, tập trung tư tưởng nghĩ về cụ ông Huỳnh Văn Láng. Nói rồi, Tiến cầm bút đưa qua đưa lại trước mặt bà Gọn, miệng đọc một tràng mật ngữ vũ trụ rồi từ từ đưa bút xuống mặt giấy. Nhìn Tiến vừa múa bút trước mặt bà, vừa mải miết trên mặt giấy, tôi có cảm giác anh đang vẽ ký hoạ người đối diện. Khoảng 20 phút sau, tấm ảnh hoàn thành, Tiến đưa cho bà Gọn. Cầm tấm ảnh người chồng đã mất 46 năm, bà bảo: khá giống, nhất là cặp mắt. Chỉ cần sửa lại cặp chân mày và cái cằm là được. Tiến lại múa bút, lại chỉnh sửa chút ít, 5 phút sau, bức ảnh hoàn thành với sự thỏa mãn của bà Trần Thị Gọn.

Biểu diễn bịt mắt vẽ tranh

Tôi hỏi Tiến về quy trình vẽ ảnh người chết, Tiến không ngần ngại trả lời luôn: “Từ tâm thức, tôi phát ra năng lượng bức xạ vào tâm thức người đối diện thu tần số sóng năng lượng, khám phá lượng thông tin không mất đi mang các mã số, thu qua tâm thức và diễn đạt bằng năng lượng chuyển xuống bằng tay qua ngòi bút tạo ra từ trường chuyển động và lập trình mã số thành hình dạng chân dung người đã mất. Trước khi vẽ, tôi giải mã diễn đạt từ sóng bức xạ tạo ra diện mạo của người chết từ mắt, mũi, miệng, tóc…Cả tính tình, nhân cách người đó lúc còn sống, tôi điều khiển tất cả bằng một mã lệnh riêng, chuyển động ngược thời gian và không gian, nối trực tiếp như một cuộn phim quay chậm. Cứ thế là vẽ. Còn với các Bậc tiền nhân, không còn con cháu, tôi phải tìm về long mạch của dòng họ này mới có thể vẽ được”.

Khả năng thấu thị của nhà năng lượng học

Hẳn mọi người vẫn còn nhớ chiếc xe khách bị lũ cuốn trôi ở địa bàn Huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh vào giữa tháng 10 vừa qua. Hôm đó là ngày chủ nhật thứ tư 20-10 (nghĩa là đã bốn ngày trôi qua kể từ khi chiếc xe bị nạn), tôi có hẹn Tiến nhờ tìm mộ cho mấy người bạn. Cũng sáng hôm đó, báo Thanh Niên đăng tin, mặc dù có sự giúp sức của 2 nhà ngoại cảm nhưng vẫn chưa tìm thấy chiếc xe. Tôi hỏi Tiến làm “được” không? Tiến bảo được với điều kiện là phải có người có trách nhiệm từ hiện trường gọi vào cho Tiến. Tôi liên lạc với ông Lương, Chủ tịch UBND huyện Nghi Xuân, bảo gọi ngay cho Tiến. Ít phút sau,ông Lương gọi vào. Tiến thu tín hiệu từ vũ trụ, giải mã bằng mật ngữ riêng của mình rồi bảo: gần chỗ anh đứng có một cái cầu nhỏ. Ông lương bảo đúng, cầu rộng nhưng ngắn. Cầu Roong, Tiến bảo, bây giờ anh lại đứng trên chiếc cầu, nhìn ra mặt sông. Phía tay phải của anh xuôi về hạ lưu khoảng 80 mét có một cây cột điện. Từ cột điện này đi ra khoảng 30 mét, cái xe nằm ở đó. Ông Lương cảm ơn rồi tắt máy để huy động lực lượng tìm kiếm. May mắn là chiều hôm đó, từ chỉ dẫn ban đầu của Tiến, ông Lương đã tìm ra chiếc xe và điện vào cám ơn Đoàn Việt Tiến.

Cũng nhờ khả năng giải mã tần số các sóng năng lượng, Tiến đã giúp cho nhiều người tìm được người thân hay đồ vật thất lạc. Có thể dẫn chứng trường hợp của anh Dương Hữu Phú, ông chủ của Công ty Phú Vĩnh Long nổi tiếng miền Tây. Anh Phú có người em gái khi vừa sinh ra được 3 ngày, chẳng hiểu lý do gì mà mẹ anh đem cho người khác. Đến nay đã 30 năm không biết còn hay mất. Qua điện thoại, Tiến phán luôn: “Em này sinh ra được đặt tên là Dương Thị Thảo hiện còn sống và được đổi tên thành Dương Thị Dung. Bà mẹ nuôi em là Bảy Rỗ,  chồng là Bảy Chiêu. Cô Dung đã lấy chồng tên Quang, có 2 con. Hiện cô đang ở trong một ngôi nhà gạch cũ. Phía ngoài không tô, gần sông tại xã Cù Lao An Bình thuộc thành phố Vĩnh Long”. Phú đi tìm thì tất cả đều đúng như vậy. Đoàn Việt Tiến cũng đã từng giúp Phú tìm lại được bộ chìa khóa xe Mercedes bị mất sau nhiều ngày tìm kiếm. Bản thân người viết bài này cũng  từng chứng kiến khả năng thấu thị của Tiến khi anh ngổi ở Bến Tre, kể vanh vách tất cả những gì đang có trong ngôi nhà của chị Nguyễn Thị Lựu, bạn tôi, địa chỉ ở số 844/5 Trần Hưng đạo,Quận 5, TP.HCM. Thậm chí trong tủ có bao nhiêu tiền, chúng loại tiền gì Tiến đều nói đúng. Và chị Lựu chỉ có thể thốt lên 2 từ thán phục.

Chuyện về Đoàn Việt Tiến còn dài. Xin được trở lại với bạn đọc vào dịp khác.   

Phan Đăng Sơn 

Một người phụ nữ tại Bình Chánh lên tiếng cho rằng người thân của bà rất có thể là mẹ đẻ của ca sĩ Mỹ gốc Việt Randy

Ca sĩ Randy tên thật là Trần Quốc Tuấn, sinh ngày 25/1/1971, lớn lên tại cô nhi viện Thánh Tâm (Đà Nẵng). Năm tuổi, anh được một gia đình ở Cẩm Hà (Hội An) nhận làm con nuôi.

Cho đến thời điểm này, có lẽ anh vẫn là họa sỹ đầu tiên của Việt Nam nói riêng và của thế giới nói chung có lối vẽ kỳ diệu ấy.

Niềm đam mê cháy lên từ ngày còn ngồi trên ghế nhà trường cùng sự sáng tạo, khổ luyện ròng rã 10 năm trời từng được nhiều người gọi là "điên khùng" đã mở ra cho anh một con đường riêng, chỗ đứng riêng trong nghệ thuật hội họa. Đó là Đoàn Việt Tiến - họa sỹ, kỷ lục gia Việt Nam có biệt tài vẽ tranh ngược trên kính trắng bằng 10 đầu ngón tay.

Đoàn Việt Tiến trong một clip vẽ ngược trên kính

Say mê vẽ từ thuở thiếu thời

Gặp chúng tôi trong ngôi nhà nhỏ tại quận 12, TP. HCM, khi đã thành danh và phải luôn bận rộn với những đề tài nghiên cứu khoa học của mình, Đoàn Việt Tiến vẫn giản dị, gần gũi, thân thiện một cách lạ lùng.

Từ tốn và nhẹ nhàng anh bảo: "Nhà báo định viết gì? Chuyện đời của tôi ngoài những tháng năm đánh vật cùng gian khổ trong chiến tranh thì không có gì đặc biệt".

Trả lời về khả năng độc đáo đến kỳ diệu trong nghệ thuật hội họa của mình, Đoàn Việt Tiến chỉ xem đó là kết quả của những tháng ngày khổ luyện. Tuy nhiên, cái mà anh gọi là "kết quả của những tháng ngày khổ luyện" lại là một câu chuyện dài thấm đầy mồ hôi, nước mắt và bị không ít người cho là điên khùng.

Đoàn Việt Tiến sinh năm 1961 tại xã Phú Túc, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Tuổi thơ của cậu bé tên Tiến là những chuỗi ngày gian khổ. Mới lên 4, lên 5, Tiến đã biết đến mùi thuốc súng, biết đến tiếng máy bay, đại bác gầm rú của địch, đã phải cùng gia đình đói rách, dắt díu nhau chạy giặc.

Lớn hơn vài tuổi, cậu bé phải kéo xe củi, bán bánh mỳ kiếm sống. Tuy nhiên, dù lúc khó khăn, gia đình vẫn quyết tâm cho Tiến đi học và cậu học rất giỏi. Những ngày ngồi trên ghế nhà trường, Tiến cùng gia đình, nhà trường nhận ra mình có năng khiếu về hội họa.

Cậu học trò nghèo luôn được chọn là người vẽ tranh cổ động cho trường. Khi ấy, anh hay vẽ những nhân vật lịch sử, những cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng, Bà Triệu...

Bức ảnh vẽ bằng 10 đầu ngón tay được anh Tiến lưu giữ cẩn thận

Đến chuyện vẽ ông tiên

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, anh cùng gia đình trở về quê ngoại tại Bến Tre. Lúc này, gia đình Đoàn Việt Tiến đã theo cách mạng. "Ngoại tôi vẫn giấu và nuôi các anh bộ đội dưới hầm trong nhà".

Anh chia sẻ. Biết cậu bé học giỏi, vẽ hay, các anh bộ đội vẫn tìm Tiến trò chuyện và thách thức cậu vẽ ký họa cho mình. Sau những nét vẽ đầu tiên bằng bút chì và than củi trên những trang giấy ố vàng, các anh bộ đội đều ồ lên trong kinh ngạc và ngỡ ngàng. Không một chút gì sai sót với thần sắc và hình ảnh thật của những người được anh vẽ.

Từ đó, một niềm vui mới của cậu bé Tiến là vẽ ký họa cho các anh bộ đội. Thế nhưng, anh không bao giờ nghĩ rằng thời gian này, một cách vô cùng tình cờ lại là những giờ khắc khởi đầu cho hành trình vẽ chân dung vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.

"Có một lần, sau khi công nhận tôi vẽ rất giống mình, một anh bộ đội rút trong túi áo trước ngực ra một bức ảnh đen trắng đã hoen ố được bọc kỹ trong bịch ni lon và hỏi tôi có vẽ được người này không. Tôi hỏi ông ấy là ai thì anh bộ đội chỉ trả lời "Người là ông tiên". "Ông tiên là ai? ". “Ông tiên làm lãnh tụ”.

Thế rồi anh bảo tôi vẽ cho giống, cho đẹp. Lúc đó tôi không hề biết người trong hình là ai. Nhưng tôi bị cuốn hút bởi đôi mắt rất sáng và bộ râu dài rất đẹp. Tôi cặm cụi vẽ. Đến khi xong, mặc dù tôi không cảm thấy hài lòng lắm nhưng các anh bộ đội ai cũng lặng người đi khi tôi xòe bức hình cho các anh xem.

Không nói một lời, anh bộ đội kia cảm ơn tôi, cẩn thận gấp bức vẽ cùng tấm ảnh, bọc vào túi ni lon bỏ lại vào túi áo. Từ đó, không hiểu vì sao tôi thích và mê vẽ chân dung cụ già ấy. Suốt ngày, mỗi khi rảnh rỗi tôi đều hì hục vẽ "ông tiên". Tôi vẽ nhiều đến nỗi thuộc làu từng nét và không cần nhìn vào ảnh", anh Tiến kể.

Cuối cùng, sau nhiều ngày mày mò, Đoàn Việt Tiến cũng vẽ thành công "ông tiên có đôi mắt sáng và bộ râu dài". Vui, hãnh diện khôn tả, cậu lao vào nhà, cầm theo bức vẽ đến khoe với bố.

Bất ngờ với tài năng của đứa con trai, người cha khuyến khích cậu tiếp tục vẽ nhưng phải giữ gìn cẩn thận và không được để lộ ra ngoài (Hồi đó vùng này còn nằm trong tầm kiểm soát của chế độ Sài Gòn cũ). Tiến cứ tiếp tục vẽ như vậy, mãi đến sau này khi chuẩn bị giã từ quê hương lên đường cứu nước, Tiến mới biết người mình hay vẽ chính là Bác Hồ kính yêu.

Anh Tiến vẽ 2 bức hình bằng cả 2 tay cùng một lúc

Năm 1979, sau khi học xong lớp 12, theo tiếng gọi của đất nước, Đoàn Việt Tiến tạm xa ngòi bút để cầm súng bảo vệ Tổ quốc tham gia chiến trường Tây Nam.

Thời điểm ấy, những gian khổ, ác liệt của chiến tranh không làm cùn đi ngòi bút, không làm phai đi tình yêu nghệ thuật hội họa trong anh. ở nơi bom đạn, sống và chết cách nhau trong gang tấc anh vẫn say mê vẽ.

Anh vẽ chân dung đồng đội, lại vẽ Bác Hồ, vẽ ký họa về những trận đánh lớn của mình và đơn vị... Chia sẻ về niềm say mê này anh cho biết: "Tôi có hẳn một tập ký họa về đời lính của mình với hơn 32 trận đánh lớn. Đi đến đâu, tôi cũng vẽ. Tôi vẽ trên vỏ cây tràm, giấy bao thuốc lá, vẽ trên các bức vách của đồng bào bằng than củi, bằng bút chì, bút bi.. . Vẽ cho thỏa niềm đam mê".

kính Và tuyệt kỹ vẽ ngược

Năm 1984 giải ngũ trở về với cương vị anh thương binh, Đoàn Việt Tiến lại vật lộn cùng những gian truân của cơm áo gạo tiền bằng nghề vẽ dạo. Thế nhưng, những tháng ngày "long đong, rong ruổi" tìm kế sinh nhai đó cũng không đong đầy bát cơm gia đình anh. Khách thuê anh vẽ chân dung ngày một ít dần.

Năm 1989, anh bắt đầu chuyển sang vẽ chân dung Bác Hồ với nhiều thể loại. Và đó cũng chính là khởi nguồn của lối vẽ độc đáo một cách kỳ diệu: Vẽ ngược trên kính bằng 10 đầu ngón tay.

Kể lại sự kiện có một không hai này anh cho biết: "Sau một cơn mưa rào, tôi nằm trên võng nhìn ra phía góc vườn thấy ánh sáng hắt lên trên tấm kính những sắc màu lung linh rất đẹp. Tôi nghĩ nếu mình vẽ trên đó, khi lật ngược lại xem chắc sẽ bóng, đẹp hơn rất nhiều".

Vậy là anh hì hục lấy cọ pha màu quệt lên kính. Tuy nhiên, mọi việc không đơn giản như anh nghĩ. Cọ vẽ cho nét không đều, lại trơn trượt, màu không bám. Sau nhiều đêm trằn trọc, anh lóe lên một sáng kiến táo bạo: Vẽ bằng 10 đầu ngón tay. Cứ như vậy, mặc cho sự sáng tạo kỳ dị có một không hai của anh trở thành trò cười cho thiên hạ, anh vẫn kiên quyết rèn luyện.

Mặc cho mười đầu ngón tay anh đau ê ẩm, teo tóp rồi mất cảm giác vì bị bào mòn, Đoàn Việt Tiến vẫn kiên trì với môn nghệ thuật độc đáo đến không tưởng của mình. Cuối cùng, sau hơn 10 năm rèn luyện quên thời gian, mệt mỏi anh đã biến chuyện mà người đời xem là điên khùng, là điều không tưởng thành hiện thực.

Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh

Năm 1999, sau hơn 10 năm miệt mài, anh vẽ thành công bức chân dung Bác Hồ đầu tiên bằng cách vẽ ngược kính trắng và tặng cho Chủ tịch Hội Cựu chiến binh huyện Châu Thành, Bến Tre. Tiếng lành đồn xa, năm 2000 Bảo tàng Hồ Chí Minh tại TP.HCM đã mời anh vẽ tranh về Bác. Sau hơn 100 ngày đêm làm việc, anh vẽ được 30 bức tranh với chủ đề về sự nghiệp và cuộc đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch.

Sau đó, Bảo tàng Tôn Đức Thắng cũng mời anh vẽ về Bác Tôn. Tại đây, anh vẽ được 9 bức. Rồi tỉnh Bến Tre mời anh về vẽ Bác Hồ với nhân dân lao động, Bác Hồ trong đời thường. Viện Bảo tàng Quân khu 9, Viện Bảo tàng Lịch sử Quân đội Nhân dân Việt Nam cũng mời anh vẽ về Bác. Anh còn vẽ về hòa thượng Thích Quảng Đức, lãnh tụ của Cuba Phidel Castro, nhà cách mạng quốc tế Che Guevara tặng cho Nhà nước Cuba...

Hà Nguyễn - Ngọc Lài