Giac Ngu Me

GIẤC NGỦ MẸ MÃI BÌNH YÊN

Tính nhân hậu, lòng bao dung, sự kiên trì trước mưa nắng dãi dầu, sự kinh nghiệm học hỏi của người xưa truyền lại để sống và tranh đấu bảo vệ sự sống giữa những nghịch cảnh nghịch lý cho cái tổ ấm của mình bên đàn con thơ.

Đó là Mẹ tôi.

Giữa cuộc chiến tranh khốc liệt sợ hãi những tiếng rocket trên bầu trời dội xuống, sợ tiếng B52 từ xa như cái chết sắp cận kề, Mẹ vẫn ôm chặt các con vào lòng hai bên mình hai đứa trẻ và cả khối bọc vải quần áo, xoong nồi trên lưng Mẹ vượt qua kênh.

“Chạy về đâu Mẹ ạ !

“Chạy con ơi ! Máy bay đã tới rồi! Coi chừng pháo bắn! Nằm xuống!…

Tiếng nổ ầm vang chấn động cả khu vườn xưa của ngoại. Nhà đổ, lửa cháy chuồng gà và cơn thét gào lẫn tiếng khóc của trẻ thơ ngổn nagng những hàng dừa ngã xuống.

Ôi ! Cuộc chiến tranh máu lửa, đói khát, vật lộn trước những cảnh vào sinh ra tử…

Tinh Me

Di tản về phía bên kia sông Tiền đất Mỹ Tho nơi xóm nghèo cheo neo đơn độc, Mẹ bật khóc nhưng nín lặng vì phải đùm bọc tám người con trong cảnh cơ hàn. Nhờ chiếc vách của bác Hai xin làm chỗ dựa, ba bốn tấm thiếc rỉ sét của bà Năm cho đỡ, hai ba cây chống bằng cây so đũa làm nấm mèo của người ta bỏ, thế là Mẹ Cha được cái lều che nắng che mưa.

Rồi những giấc ngủ trưa dỗ dành các con ngủ, Mẹ tranh thủ may chiếc áo chiếc quần thủng rách cùng chiếc mền ghép từng mảnh cho các con đắp trong đêm lạnh. Nhờ vào khéo tay kim chỉ, “nữ công gia chánh” vẹn toàn, Mẹ đã xin được việc làm và là một thợ may giỏi, sau là bậc thầy giảng dạy và viết sách, có hàng ngàn học trò.

Sự phấn đấu từ sự chịu đựng và lòng hy sinh cao quý đó Mẹ đã vượt lên ở tầng lớp trí thức được người đời đưa đón trọng dụng. Rồi ngoại cũng mỉm cười trong chiếc khăn sọc đỏ, miệng trầu tủm tỉm cười nói: “Từ con gái quê hiền hậu nhờ nó giỏi khéo và đảm đương nên mới có được hôm nay”.

Cầu Dầu ven sông Cửu Long là một bến đò lớn, sóng vỗ ập về những con nước lớn, Mẹ đưa con cùng ngoại về thăm quê cũ nhưng đạn khói vẫn còn và phải né tránh trong đêm dưới hầm ngầm đèn dầu le lói. Cây khế ngọt, cây ổi lâu năm ông ngoại trồng đã bị trọng pháo gãy đổ. Mẹ lượm từng mảnh ngói, cục gạch tiểu văng sau vườn để chất thành đống, còng lưng trên 30 năm với ruộng vườn bị khai hoang giờ phục hoá. Mẹ cùng Cha trồng rẫy mía, cà, dưa leo và chuối theo bờ mương nhỏ xẻ thành hàng để nuôi các con ăn học trưởng thành.

Năm đó 1979 Mẹ mơ cho con học ở mái trường quê để vào Đại học Mỹ thuật cách xa nhà trên bảy cây số. Chiếc lon guigoz Mẹ đã nấu sẵn từ khuya có cá bống kho, có miếng cà và dưa leo, con xách đến trường để ăn no sau giờ nghỉ trưa. Những nỗi chờ mong suy nghĩ lo âu trăn trở trong những năm dài khi con không còn học lớp 12A trường làng nữa, cánh cửa đại học khép kín, con đã lên đường nhập ngũ và trong hàng quân áo lính năm 1979 trận tuyến ác liệt trên đất bạn Campuchia.

Khi con trở về sau ngày mưa, Mẹ đón mừng, tay sờ vai con bằng xương bằng thịt vẫn còn đây. Mẹ nấu một buổi ăn mừng lớn nhất của đời Mẹ, bánh xèo nấm mối với tép bằm, trái nhãn chín vườn thơm, hàng đậu bắp cũng đầy trái. Bạn bè láng giềng vui nhộn trong một đêm có chú Bảy, anh Ba Thuận hát nhiều bài ca vọng cổ cho người lính trên miền đất lạ.

Tàn cuộc chiến con về cơn đau bệnh

Áo cũ xưa chưa rời nỗi bôn ba

Chim muông về gợi cảnh hát ca

Tay Mẹ nám nắn từng khung chỉ

Nhớ câu nói từng trang ghi kỹ

Giữ áo xưa cho nhớ cả Mẹ hiền

Tháng ngày dài tâm cảm đảo điên

Bạo bệnh đến ngàn ngày tâm Mẹ khổ

Thang thuốc nồng từng đêm thức dỗ

Của thầy Năm đến cả thầy Ba

Bàn chân quê xéo nỗi thịt da

Mong phúc lớn cứu con trong cơn đau bịnh

Khuyên thân xác về bên thanh tịnh

Gởi đạo tâm lời nhắc từ tâm

Mắt Mẹ buồn nhớ cảnh xa xăm

Cơn mê đó Mẹ đau đời cho con tỉnh

Rồi từ đó điểm dừng đâu không thấy, con đi mãi lang bạt theo những gói hành trang qua các chợ sông để tha phương cầu thực, kiếm sống bằng nghề vẽ dạo, chân dung truyền thần, vẽ tranh trên vách gỗ, vẽ trên tường đình làng, và trên cả áo tím của các thôn nữ miền quê… Đến và đi trên 69 chợ làng, mỗi lần về thăm vườn quê đất mẹ, thấy vẫn bàn tay vun xới đất trồng dưa cà rau củ, bên hàng dừa xiêm ngọt mát và hàng mía tím ngắt vị ngọt thanh dịu.

Mỗi lần về tóc Mẹ bạc nhiều hơn

Mỏi mòn trông con khôn lớn từng giờ

Kênh nước lớn thuận hoà vui lòng Mẹ

Hoa chuối trổ một đêm mau lẹ

Đón chờ con vui ánh mắt Mẹ mừng

Chiều nay về trong nỗi bâng khuâng

Bìm bịp lớn tiếng kêu dâng tràn kênh nước

Nhà ngăn cách không cầu ô thước

Lội qua mương ướt sũng chân bùn

Thế Mẹ già vẫn phải ung dung

Nặng quá ! Con không về ai đâu gánh !

Còn nghèo khổ miệng đời xa lánh

Chuổi dòng tâm đau xót tấm thân đời

Con chó vàng đốm trắng đánh hơi

Rời chuồng nhỏ đón đợi con đầu ngõ

Mẹ thấp thoáng kéo cào ba bụi cỏ

Vội vào nhanh lúi húi buổi cơm chiều

Canh ray đồng cá bống kho tiêu

Cơm xới chín mong chờ con ngon miệng

Chuyện thế đó dài như phim truyện

Cả đời con sâu nặng Mẹ hiền

Chuyện trong đời lột tả vô biên

Xin nhắc đến mang về muôn thuở !…

Đoàn Việt Tiến

Đời Mẹ đáng ghi 29/07/2017

 

[embed]https://youtu.be/G8VS3YigbIY[/embed]