hoa dao

NGUỒN TÂM THỨC VÀ TƯ DUY SÁNG TẠO

Bài 1:

Hoa Đào Vào Ngõ Tâm Hồn

Thật sự đi sâu vào nội tâm mới hiểu biết chính mình. Càng đi vào thì mới biết từng ngõ ngách của thế giới thuận nghịch trong ta. Nếu nói rằng cả một cuộc đời chỉ nhìn thấy bên ngoài để vận động lý trí mà làm việc thì chưa đủ. Tôi nghĩ rằng mình chỉ được 30%. Như vậy chúng ta còn 70% phía trong kia kìa. Vậy bằng cách nào để vào được trong ấy và để làm gì ?

Biết được nhân cách tiềm ẩn và tính cách của mình đó là bản chất.

Biết được cái nặng nề thiếu kém và tiêu cực của chính mình qua các vùng cảm xúc thấp.

Tìm thấy sự sáng thăng hoa của trí tuệ để thành kho báu của ý thức.

Tìm thấy sự thanh lạc dịu mát của tâm hồn và thưởng thức cái đẹp thanh cao của Tạo Hoá.

Hiểu được cội nguồn chính là bên trong ta trở về dòng chảy sâu thẳm của quá khứ mà tôn trọng và yêu thương một cách đúng nghĩa.

Thấy được trách nhiệm và bổn phận của một lần sống là vận dụng tiềm lực của Tâm Trí Thể mà vượt lên hoặc đền đáp cho chính mình và xã hội, đó là sự thành tựu.

Qua những ý tưởng vừa nêu ra cho các bạn để cùng đến với một mục đích lớn nhất là chủ động và rèn luyện tâm thân này một cách đúng đắn mà chúng ta sẽ không bị mất thời gian hoặc bị lạc hướng một cách vô nghĩa các bạn à !

Cầu đã bắc ngay qua dòng sông lớn

Lũ lượt người về khí tiết cũng về theo

Gạt bớt thời gian lắng đọng cheo leo

Bờ đã nối âm dương thuận nghịch

Bảo chi nữa bao giờ tới đích

Đổi thay thôi kịch bản của cuộc đời

Rồi phố nhỏ đi tìm phố lớn

Ba lạng can chưa đủ nắm tay tròn

Giòn giã tiếng cười vui tiếng hát

Lác đác thu chiều nghe lá rụng nỗi buồn hiu

Nguồn dẫn tự tâm theo ánh sáng phiêu diêu

Hắt hiu đó hay chưa tìm nguồn thật

Miệng rộng mở khẩu âm vang xa nữa

Hay lực bên ngoài tương tác dỗ tai nghe

Dõng dạc đường về sao lắm ngựa xe

Che chở mãi đến bao giờ mới hết

Câu chữ nhỏ hai câu tròn trịa

Vật chất ơi ! quay lia lịa chẳng dừng

Nỗi niềm về dâng nỗi bâng khuâng

Nghe thổn thức góc trời mây lan toả

Cỏ đẹp xinh bàn chân ai nghe nhung tơ mềm mại

Dai khờ thôi hay ngây ngô một khúc đời

Dẫn đường thơ cho chảy ngược vô bờ

Vơ vẩn mãi bạn ơi ! bơ vơ quá !

Thôi nắm tay nhỏ cùng đi qua sỏi đá

Sẽ dìu êm như tâm thức lúc bình yên

Giữ chặt tâm không đảo không điên

Chỉ có cách quán tâm hay quán tưởng

Dưỡng khí thở ô xy hay mường tượng

Bạn tìm quên như thân hữu có bên mình

Tìm đường về nở rộ khắp hoa xinh

Minh mẫn lắm mộng mơ thêm nhiều nữa

Rửa thật kỹ cho tâm hồn dạn dĩ

Chỉ niềm tin hay mơ đến bao giờ

Nhẹ nhàng thôi như nét chỉ lụa tơ

Phán xét mãi đến bao giờ mới hết.

Đoàn Việt Tiến

09/2017