DHTS06

THỜI GIAN ƠI TIẾC CHĂNG

Bút ơi viết nữa đi !

Viết đến bao giờ

Chữ i chữ tờ thời ấy

Buồn ơi buồn biết mấy !

Tuổi thơ qua thoáng mất một thời xưa

Giờ còn mất hay chưa ?

Ta đếm nhặt hàng trăm ngàn xác lá

Lá vàng khô ủ phủ rong rêu

Ngoằn ngoèo đường nét ngả xiêu

Diễn một chốc hay diễn nhiều vai nữa

Rửa bát cơm canh chiều bên nương rẫy

Bẫy gốc cây rừng che chở lúc mưa đêm

Về nơi đó thấy mẹ già buồn rưng nước mắt

Khóc một đời thôi ta khóc đến bao giờ

Tay ôm chặt tấm thân trần trụi

Tỉnh lại đi cố nhắc vạn lần lời

Sao lại thế cày bừa vun xới

Cày bên trong cày lẫn bên ngoài

Miệt mài đi nha chút nữa đi !

Bao giờ đến hỏi lão đại phu chả biết

Da diết nỗi thăng trầm nghiệt ngã

Bả vai kia sờn đã bao đời

Rời chốn cũ rộng bàn chân đá

Hỡi xác thân ta mãi đi đâu ?

Nhiều câu quá biết câu nào chỉ đích

Thôi lật bên trong hai chữ La Bàn

Tâm can hay phế tì hay thận

Giận hay thương hành hạ cả bạn hiền

Thôi duyên xưa không có đảo điên

Tiếc chi nữa nghĩa là ta không có

Gió thổi nữa thổi về đâu hỡi

Kể nhau nghe câu chuyện của mưa đời

Về đi nữa tìm ai để hỏi

Hỏi Thầy ta Thầy bảo điều chi

Ta nín lặng ôm chầm bên quả nghiệt

Nén đau đi cho qua chuyến đò dài

Cày hai bữa thấm dầm chưa nở hạt

Bát cơm kia dâng cúng mẹ cha già

Ba bốn bữa rửa nhiều hơn nữa

Để dòng kênh xưa tưới mát bước chân bùn

Tự tin lên vực dậy khởi tim lòng

Dọn đường nhé ! Dọn cho tâm sáng đẹp !

Đoàn Việt Tiến

Mùa mưa 09/2017

 

Nghe Audio 1

 

Nghe Audio 2