suoi nguon

ĐƯỜNG DẪN VỀ NGUỒN SÁNG TẠO

Ai biết ai hỏi tôi không thấy

Có chi đâu tự biết mấy cho vừa

Nghĩa là có lúc bẩm thưa

Hay lại đắc tự cho mình là biết

Chưa hiểu rõ câu gì hỡi bạn

Thôi sẻ chia nhau một câu nói đó là lời

Ngồi viết gởi tình tâm thân hữu

Kể nhau nghe một lần nữa hỡi bạn đời

Câu chuyện đó kể dài lắm nhé !

Đã một lần tôi hiểu chuyện trầm luân

Một ngày dài đầy nỗi bâng khuâng

Chạy bước đến gặp sư thầy hoằng đạo

Ngài chánh niệm đôi tay nhẩm nhẹo

Chữ nhất tâm khuyên bảo giữ bên mình

Mắt Thầy linh như sáng rực ân tình

Cho bố hoá tôi ôm chầm hai chữ

Rồi tạ từ về bên sóng dữ

Nhớ Thầy xưa như có cả hải đồ

Ô hô sáng lại đời khô

Chữ nhẫn chữ tâm chữ trí

Vạn đường dài đùa vui du hí

Có khổ đau con tỉnh trí lại rồi

Thôi con về nơi cảnh xa xôi

Bản ngã đó trên người nặng trĩu

Ai chế diễu ai dèm pha trách cứ

Lặng mà đi cho hoa nhẹ bên trăng

Còn câu này con giữ bên thân

Đong đo đếm để Thầy phiền Thầy đo lại

Té ngã đó Thầy khuyên không ngần ngại

Tôi luyện đi nếm trải được chính mình

Mạn thuyền dầy chịu nổi điêu linh

Gợn sóng lớn chẳng làm vui thuỷ quái

Nhấp nháy chuyện đời nhanh hơn máy

Hỏi Thầy tôi chuyển biến lạ lùng

Thôi con về rèn luyện ung dung

Tỉnh lại nhé cho phần sáng nằm ngay trên đỉnh

Bàn tay nhỏ nhiệm màu tan cơn bệnh

Mẹ hiền ơi con quỳ lạy đến bao giờ

Lạc lõng đời lạc cảnh bơ vơ

Có nguồn sáng trong muôn ngàn ánh sáng

Đoàn Việt Tiến

09/2017