DHTS3

KHÁM PHÁ CHÍNH MÌNH

Bởi lẽ trên 10 năm trước và đến hôm nay định hình lại theo dõi diễn tiến tâm trạng khác đi nhiều lắm. Những điều hiểu ngày hôm qua cho là đúng thì hôm nay là sai. Như vậy có phải định kiến hay mặc định chưa thuyết phục. Tôi bàng hoàng chiêm nghiệm kỹ và hết sức tỉnh táo để hiểu rõ về Hệ Cảm Xúc của mình.

Qua một đoạn phim bạn tôi vô tình ghi lại vào tháng 05/2010 khoảng 7 phút về chứng bệnh “nấc” kỳ quặc của tôi trong suốt 4000 ngày và đêm. Uống thuốc các loại không hết. Tìm thầy trị cũng không được. Không lẽ chịu hành hạ mãi thế sao ? Tôi rất khó ăn, chỉ dùng củ khoai, bắp ngô, các hạt đậu vậy thôi… Sợ chỗ ồn ào, thích vắng lặng và thanh tịnh, không vui chơi và hưởng thụ món ngon vật lạ…

Khi biển cuộn tràn dâng sóng dữ

Chỉ có yêu thương và cái nén để chịu đau

Mặc cho nguồn tâm sóng gió lao xao

Chờ đến lúc tinh hoa về phát tiết

Mỗi giờ mỗi ngày tôi như người lái thuyền trên biển

Nghiêng qua lật lại chồng chềnh quá !

Nắm chặt bàn tay nắm cả trái tim

Uẩn khúc nào hành hạ bao năm

Giờ biển lặng mới thấy bình an là thơ mộng

Các bạn à ! Thế là mình đã bị đi ngược vào cái nội tâm kỳ lạ đó. Ôi ! cuộc du hành đầy nghiệt ngã và vô cùng thú vị vì nơi tiềm ẩn ấy mình thấy được các cấp tầng thuận nghịch, sự tương phản, sự hợp nhất, điểm sáng và tối.

Bối rối không thành hỏi ai đây ?

Xoay qua xoay lại chỉ thấy mây

Bay đi lơ lửng về đâu hỡi

Hay chuyển hoá mật vị kia đắng ngọt chuyện đời

Cận kề bên cạnh bốn bề

Có ai biết ai đâu mà hỏi

Đánh đổi cho sỏi cám thành vàng

Cho ngọc nắn tạo từ bao khổ nhục

Đừng sợ côi cút ta than ta khóc

Đã hiểu rồi thôi tự biết tự hành

Mộng ảo nào chỉ có mong manh

Thôi phút chốc trôi đi rồi chợt mất

Tâm kho chứa giữ gìn mà cất

Để dựng bên trong một thiên giới kho tàng

Ngàn đời ngàn thuở còn không

Tìm chi nữa hay xung quanh ta không thấy

Được và mất cái hay cái buồn biết mấy

Là thế nhân phải vui nhận cuộc du hành.

Đoàn Việt Tiến

09/2017

 

Nghe Audio (24')

[audio mp3="http://doanviettien.com/wp-content/uploads/2017/10/DHTS_03.mp3"][/audio]