Thi ca Chuyện Đời Người

Article by · 03/02/2018 ·

TÂM ĐẮC

Sáng tâm sáng trí nhẹ nhàng

Tìm trong cảm xúc mơ màng giác tâm

Thế giới tưởng lại xa xăm

Ngờ đâu hiện thực tư duy trở về

Tuôn ra vạn chữ bao lời

Kể ra không hết cả đời chẳng xong

Đồng không vắng lặng mênh mông

Cỏ cây hoa lá phủ trong lạnh lùng

Dọn đường, dọn xác ung dung

Rửa đi đống rác trăm năm vẫn còn

Bởi đêm thao thức mỏi mòn

Tìm nơi ký ức biết mình lãng quên

Cớ sao thuyền vẫn lênh đênh

Nổi trôi bến mới biết bên nào tìm

Hoa rơi đẹp nhất hoa sim

Nằm im than thở lặng im lâu tàn

Bầu trời cảnh vật thật sang

Chữ giàu chưa rõ, chữ sang thoả lòng.

Video Tiểu phẩm 12: Cha Ơi ! Vẽ Nữa Đi Cha

 

MÀU ÁO BÁC VẪN QUANH NGƯỜI LÍNH

Con vẽ Bác từ trong tâm khảm

Bác hiện ra mây khói sương mù

Núi non cảnh đẹp chu du

Ba Vì, Việt Bắc núi đầy phủ sương

Bác kìa khuôn mặt thân thương quá

Bác Hồ ơi cao ngất cõi lòng

Trời đông tuyết lạnh vắng không

Áo sương phủ kín mùa đông chẳng gì

Có lẽ Bác diệu kỳ hơn cả

Bởi bàn tay nắm cả tâm hồn

Văn chương thi phú dập dồn

Gọi cho Tổ Quốc hùng anh trở về

Truyền thống đó bao đời vẫn có

Có hôm nay và cả mai sau

Chân trời hạnh phúc xiết bao

Ngày buông nắng đẹp, đêm sao vẫn cười

Mong chiến thắng reo vui muôn lối

Đất hồi sinh tăm tối chẳng còn

Một đời nhân nghĩa thân thương

Hiến cho dân tộc lầm than chẳng màng

Tay túi xách chân men triền núi

Lúi húi khom, chân suối vượt đồi

Đá chông nhắn nhủ bao lời

Địa linh đất Tổ sáng ngời bừng lên

Hãy quét sạch những tên tội ác

Trả bình yên xơ xác chẳng còn

Đường quanh sáng đẹp vòng tròn

Vẽ theo vầng trán chiến công ngọc ngà

Người đời tôn kính bậc Cha

Chỉ mong dân tộc vang xa ngọn cờ

Hay đẹp quá bàn thờ Tổ Quốc

Bác Hồ ơi cơn lốc quân hành

Hành quân con thấy màu xanh

Bác bên màu áo xoay quanh rạng ngời.

Video hoạ sĩ Đoàn Việt Tiến vẽ chân dung Bác Hồ ngược kính

 

HIỂU TA NHIỀU

Cố công mà ráng

Cho sáng biết đường

Hai thể âm dương

Tương đương độc đạo

Nhưng bị chao đảo

Khảo đảo do tâm

Cảm xúc lâm râm

Tiếc điều chưa đúng

Bởi tâm dung túng

Lác lối rẽ đường

Tự phát tự ban

Mà ta chẳng biết

Qua rồi hối tiếc

Than thở với ai

Chẳng hiểu ta sai

Hay là ta đúng

Đường dài lúng túng

Tìm mãi mới ra

Chủ quản thân ta

Như nhà không chủ

Rác tươi sao ủ

Rác cũ phế tàn

Giành giật thời gian

Dọn sao cho hết

Đến khi đất chết

Phế liệu vẫn còn

Bán biết ai mua

Chịu thua tâm thức

Hành tâm đau nhức

Hay vẫn quá lâu

Đào bới thật sâu

Từng câu từng chữ

Sửa trong sóng dữ

Câu chữ mới tròn

Tiếng nói trong von

Sạch và trong vắt

Núi đời cao ngất

Núi tổ tìm đâu

Đào kỹ thật sâu

Tìm trong tưởng thức

Nấc thang có mức

Trên dưới hẳn hòi

Đâu phải xa xôi

Nghĩ ra là có

Gọi trời gọi gió

Trach cứ làm chi

Đến rồi lại đi

Vui rồi lại khóc

Tay cầm hạt thóc

Lúa trổ đơm bông

Vật chất mênh mông

Yêu thương quy nạp

Đi trong bão táp

Mới thấy bão đời

Tâm mãi đê mê

Thôi ta tỉnh giấc.

 

BAO GIỜ MỚI BIẾT

Kìa gió thổi bão giông đến

Kìa lấm tấm vật bay

Khí xoáy vùn vụt quay

Ta chết lặng giữa vật bay

Chạy tuôn nhảy qua hàng rào cản

Chạy vòng quanh đâu cũng gió

Ngã té kìa vật lộn đi

Quật ngã bàn tay lớn tạo hoá ơi

Đổ lên mưa ơi thác đổ

Lạnh ê rung chuyển chân hổng đất

Ghì kéo ai đây hớt hải sợ chăng

Gọi kia, sự sống xin yếu ớt

Gọi ai, chỉ chờ hay phút thông minh

Phản xạ trong như tần số từ không

Bỗng có đó bay đi nhanh nhé

Ngã té lăn cù như thuở bé

Gọi mẹ đi giải cứu con đi

Gọi cha sức mạnh hiện thân

Gọi thầy dẫn đèn pha ánh sáng

Lê gót chân mòn mỏi chê chán

Nghiệp đời kia quanh quẩn lạ đời

Rồi tay bạc tiền chi khổ

Đo cái gì đây miếng giấy có hình

Trái tim đời nhịp đập điêu linh

Thương tim quá vừa làm vừa sợ

Có phải bền lâu hay tạm bợ

À tay nổi gân khoé mắt đã già rồi

Trăng đêm tàn lại phải đơn côi

Hao nhiều quá tổn nhiều quá

Xá ba xá cầu ai vậy

Xin bên trong chẳng thấy nói điều gì

Xin bên ngoài chẳng biết chẳng hay

Tối quá làm sao xin được

Đúng cuộc chơi cá cược

Ăn và thua đua mãi đến bao giờ

Ngồi buồn viết số bài thơ

Gởi bạn hữu nhé tìm quên đi nhé

Ta quay chốn cũ vui chốn mới

Xới đất đi xới tâm khô héo nặng nề

Vun thêm chất sinh thành tăng trưởng

Mở tình thương tha thứ chính ta rồi

Trách đời hay trách chính cái tôi

Thôi cứ học cho hiểu đến bao giờ mới biết.

 

ĐẾN LẠI ĐI

Kiếp đời ai hiểu được không

Thời gian không đù áo cơm giật giành

Yêu thương sao nỡ quên đành

Sao cho khó nhọc xoay quanh phủ dầy

Phải chi không có trời mây

Thì không có chỗ dựng xây con người

Hoa tươi luôn nở nụ cười

Chuyển tâm vui thật ngược xuôi chẳng màng

Chuyện đời đâu phải giàu sang

Nguồn trong chưa hiểu hồng nhan cũng buồn

Dòng đời thuận nghịch không suông

Giữa hai dòng nước ngọn nguồn về đâu

Ai về tắm gội thật lâu

Nhớ về bến cũ dãi dầu năm xưa.

Đêm qua cơn ác mộng, 11/03/2011

 

SỰ SỐNG HỒI SINH

Ta về mênh mang tình bạn

Ôm bút vào lòng như cõi mơ

Ta về ôm mãi tình thơ

Bơ vơ lạc lối rừng khuya bối rối

Chờ bóng trăng đêm bật khóc bên thềm

Nín lặng như chộp vào mắt ai

Nghĩa cử tình thân trái tim va đập.

 

CHUYẾN XE DẪN ĐƯỜNG VỀ

Chuyến xe chuyển tải từ từ

Họ, tôi tâm sự tiếng ừ tiếng không

Đường về lắm ngõ mênh mông

Chở cho kẻ lạc bồng không học đời

Mệnh kia đâu phải tại trời

Trách cho thân phận di đời đâu đâu

Trải nhiều mới thấy thật sâu

Đổi đi gian khổ nhận câu trưởng thành.

 

MONG ĐỢI

Đêm khuya nghe con hoẵng gọi tru

Cõi khuya gió hú vọng hu hu

Trổ ba bốn hướng sao chưa đúng

Xin cả rừng thiêng trả đường về.

 

LẠC LỐI

Rừng khuya lá đổ bóng đêm

Tối tăm phủ kín để thêm cây rừng

Gió ơi ngưng gió ta mừng

Nguyện xin đất mẹ cho đừng khổ thêm

Bụi trần thân xác lấm lem

Thử chăng nếm thử hiểu thêm đêm ngày

Thân bao chịu kiếp ăn mày

Phải chăng chiêu thức dựng bày kiếp xưa

Kiếp nay thắng được hay chưa

Xin thưa đất địa qua tua trở về

Đêm khuya lặng kín bốn bề

Chỉ nghe gió thổi lá rơi dạt dào

Tâm thơ tranh thủ mà đào

Ngoài kia vọng động ta vào tâm thơ.

Đêm rừng khuya lạc lối

Toà Nhà Tạo Hoá_A0211

Toà Nhà Tạo Hoá – A0211 – Tranh ngược kính Đoàn Việt Tiến

 

TRÁCH TA HAY TRÁCH AI

Sản sinh tần số tối tăm

Cùng thân phải chịu đoạ đày mà thôi

Một thời nghiệt ngã đơn côi

Trả xong chuyển hoá từ trầm đến thăng

Giận đời sao mãi khó khăn

Trách ta mới đúng đừng nhăn trách trời.

 

TIẾNG ĐÀN VÀ ÂM THANH KỲ LẠ

Mơ một đàn tiên quá Mẹ à !

Bởi đêm duyên khởi giấc mơ xa

Đàn kêu văng vẳng buông tiếng gió

Chở gánh lòng tâm chở nỗi sầu

ooo XXX ooo

Bảo nói ta tìm giấc ngủ ta

Ru cho tiếng nạhc mở lời ra

Nguyên âm chủ thể nguyên âm sáng

Quét rác nên TA chẳng nặng nề

ooo XXX ooo

Gởi gió mây về gọi bảo ai

Lung lay hương sắc thắm tình say

Tưởng tâm lực tưởng âm sâu lắng

Vạn thuở xa xưa vẫn sáng ngời.

 

ĐÊM HỒI SINH

Nếu có thể mai anh về

Khó quên làng nhỏ áo tím đêm lạnh

Sóng vỗ dạt dào tiếng nước khua đêm

Ngẩn ngơ rạo rực về

Cho gió thổi lá bay chiều về đón đợi

Đêm hồi sinh khôn tả

Sao trời lén gọi

Dựa hàng hiên bóng đêm chờ áo nát tả tơi

Dòng điện tình tâm len lỏi

Gởi vào mắt vào tay ai

Sóng vẫn ru con nước lớn về đêm tỉnh giấc

Cho ai tỏ lòng phút giây mở cửa ngây ngất

Lẳng lặng trời đêm trăng sáng cho thơ tranh mừng

Chỉ biết nuốt lời nhả vào tim khí mong manh

Chờ trái chín vị ngọt đêm khuya ấy

Trăng ngả xế trời sao rơi rụng

Đêm thức trắng chờ chi

Thêm lả lơi bờ vai nhỏ

Như bao lần mơ giây phút bên thềm ngỡ chẳng quên.

Đêm sông Mê Kông, 1988

 

LẠC LÕNG

Cả bốn năm ngày chẳng ăn no

Đêm dài lạnh giá khúm lại co

Tay xin ba cắc, hai đồng chẵn

Chỉ đủ lo thân đỡ một ngày

ooo XXX ooo

Lạnh lắm bao giờ hết lạnh đây

Tha phương xứ lạ ngỡ trời mây

Hỏi thân lạc lõng đâu ai biết

Nếm trải thật đi sẽ hiểu gì.

Những ngày ăn xin đất lạ, 09/11/1987

con do

 

BÃO ĐỜI

Cổng mở đường đi giữa biển đời

Thi nhau chen chúc để leo bơi

Rộng tay chân chắc đua nhau đón

Điểm thắng điểm thua hét tiếng trời

ooo XXX ooo

Bão đến năm nào bão lại đi

Tuần hoàn trở lại nghĩa là chi

Hỏi sao không né ta không tránh

Tránh thử xem sao mới lạ kỳ.

 

ĐÊM TRỌ BÊN CHUỒNG

Ột ẹt đêm nghe lắc rắc

Mùng vắt treo heo ngáy đỉnh đầu

Muỗi đêm kêu thổi thật lâu

Ngủ bên chòi cũ heo đâu cận kề

Bóng đêm đổ xuống bốn bề

Lá rơi lả tả, tả tơi dạt dào

Gió ơi đừng để mưa gào

Sợ cây rơi đổ chỗ nào giữ ta

Vui cùng nghịch cảnh bôn ba

Luyện tâm trí vững hiểu ra kiếp người.

Những năm tháng sống bên chuồng heo đất đậu

Ấp Phú Xuân, 18/10/1987

 

CƠ CỰC SINH TRƯỞNG

Mẹ lại buồn

Xin Mẹ đừng buồn nữa

Mấy mươi lần rạn nứt

Vết vá chẳng thấm đâu

Sao con lại khổ

Tìm không đúng chỗ

Nương náu đến bao giờ

Thôi biết hỏi ai

Khắp vạn nẻo đời

Hiểu ra muôn mặt

Phải như xưa mở

Loài người chân thiện

Cái đẹp vô vàn

Ở đâu mới có

Từ gian khó ló cái khôn

Bạc tiền ái ngã

Phù du quy chụp

Đo đến bao giờ

Đo đến bao lâu

Hết thời gian rồi

Quay lại đi

Hoang phí quá

Lần này đất địa để xin thêm

Năng lượng đất trần

Nén chặt khí tâm

Thở ra muôn thuở

Các cỡ tinh hoa

Năm tháng trôi qua

Bôn ba chưa thấy

Trang giấy chưa thành

Mực thước ta đo

Chữ O phát sáng

Tranh giành vật quý

Vật chất bày ra

Như cả bóng ma

Đua nhau giật dọc

Thắng thua phải khóc

Khóc đến bao giờ.

 

LẶNG LẼ

Hỏi tuổi cho đời đã có không

Bạc đời bọt nước bể mênh mông

Phù du tới sáng không ai hiểu

Hiểu được thì thôi hết kiếp rồi !

 

GỒNG GÁNH QUA ĐI

Cái thố cha tìm ở khúc mương

Sáng nay con nhặt ở sau vườn

Tay ôm kỷ vật người xưa cổ

Cất giữ treo dây dựa vách nhà

ooo XXX ooo

Lấy chiếu ra vườn trải dưới trăng

Chập chờn ẩn hiện nỗi lăn tăn

Bên kia hàng củi bên hàng gáo

Bốn cảnh buồn thiu vẫn tiêu điều

ooo XXX ooo

Cầu cảnh sân vườn chẳng thấy sao

Nhà trơn chân đất thắm làm sao

Cầu tre qua ngõ leo vũng nước

Cá nhỏ ốc đen ngước vịn cầu

ooo XXX ooo

Bảo Mẹ ưu phiền khổ ai chi

Con về gánh chịu kiếm đường đi

Trải bao trăm cảnh xông pha quá

Chẳng lẽ giờ đây lại cúi đầu

ooo XXX ooo

Mất mát vườn xưa lẫn đất xuân

Nhìn dòng nước ngược chảy bâng khuâng

Én ơi bay lượn mang xuân đến

Khao khát chờ mong bến sáng hồng.

15/10/1995

 

CHÒI ĐÊM ĐẤT ĐẬU

Mẹ nhỏ nhẹ rơi dòng nước mắt

Thương thân gầy sờn vá đôi vai

Lùng bùng tiếng trổ bên tai

Chở thêm khổ ải bi ai đang về

Thân xác Mẹ cận kề tê tái

Dập dồn thay mưa nắng dãi dầu

Chiều nay nước cạn mương sâu

Mong sao dòng nước sông cầu chảy ngang

Ánh vàng thương quá lời than

Đổi thay dòng sáng chuyển tan nghiệp trần

Giờ Mẹ đã hoang mang chi nữa

Vắt khăn bông trên áo tơi lòng

Bóng đêm ngả xuống bờ đồng

Đèn khuya chưa ngủ giữ lòng chờ ai…

Đêm 23/08/1994

 

ĐI TÌM ĐÂU ?

Bụi cỏ ven đường vẫn xác xơ

Bao lần cầu thực vẫn bơ vơ

Hỏi thiên hỏi địa không ai biết

Chỉ hỏi thâm tâm tiếc một thời

Đợi mãi chi đời chỉ thế thôi

Trách sao thân phận mãi đơn côi

Thầy ơi ! Nặng quá trên quang gánh

Lực bất tòng tâm lại cố hành…

Nếu mãi đi hoài biết ai đâu

Đến nay trăm chỗ vẫn ngàn thâu

Hiểu ra biết hiểu bao lâu nữa

Trả hết nợ trong lẫn nợ ngoài

Thôi nhé xin đời trả lại cho

Tối tăm các ngả vẫn còn lo

Thử đi mới biết trăm ngàn biết

Tìm nữa bài hay mới thấy Thầy.

Chưa thấy được mình, 03/1994

 

NÉN VÀ BUNG

Ngọc tâm ngọc trí sáng

Hoàn thiện mất ngàn đời

Kể cả đời nay

Tiếp theo đời cũ

Vẫn sáng mãi, vẫn bên trong

Suy xét nén chặt bật tung khai mở

Của chính mình sâu thẳm

Đừng tưởng riêng đâu

Chẳng cho riêng ai

Bền vững tâm lành

Thiện ác thuận nghịch

Mãi mãi trong ta

Chọn bên nào

Dọn bên kia

Còn bên nọ

Cho hai bên sáng đẹp đi

Để đời dài vô tận

Trên con đường chuyển tâm trí mở

Cho kho chứa người xưa quay về trong tâm thức não

Kết nối âm dương thiên địa đất trời

Như gắn vào ta hai chữ muôn đời

“Con Người” đó một đời xin hoàn thiện.

hoa dao

 

CHO LÃNG QUÊN ĐI

Than hồng đã chứa

Cá vướng nhảy bật tung

Chịu cho thay kiếp cá

Cho mùi nướng đổi mùi hương

Cố nhắc thêm ba phía lửa

Cho than hồng rực nở cười

Cho bạn làm vui

Chiếc ly rượu nếp

Chiếc thân ôn hoài niệm

Câu nói, tai nghe tìm đâu, chỗ nào đấy !

Lãng quên đi thôi nặng quá chặng đường đời.

Bờ kênh tình bạn

 

CHO NGƯỜI CHO TA

Một chút tình ta

Một chút cho ai

Không gian không tắt

Cho ấm vòng tay

Một nhân nghĩa tín

Một chút lòng tình

Ta vẫn gọi ta

Thiết tha bạn hữu

Đời xưa bến cũ

Quẳng gánh một thời

Rơi đổ chơi vơi

Ai cho ai biết

Ta kìa ta đó

Hãy hát mà nghe

Đẹp quá trúc tre

Che hơn bóng mát

Trần đời bụi cát

Mất mát phần đời

Gánh vác bưng bê

Thôi thương cảm xúc.

 

GIẤC MƠ QUYỆN VỀ

Thiện chí tâm năng toả sáng

Dọn bên trong lại lấy bên ngoài

Ai cho được chữ thiên tài

Xác thân phải dọn tận cùng mới ra

Gắng công luyện cả tâm ca

Hoàn thân chuyển tánh đâu xa cũng gần

Tranh thi vẽ cố sáng dần

Sáo thơ thổi nhẹ quyện tầng trí tâm

Cõng đời đón đợi bao năm

Ta về nhớ lại xa xăm nguyện thề.

Giấc mơ hiện thực, 12/2006

 

CẤT NHÀ MẸ ƠI

Con đã về rồi đất mẹ ơi

Đêm nay con được thảnh thơi

Ngủ ba đêm nữa chưa lại đủ

Nhớ buổi dư âm giữa tiệc lầu.

ooo XXX ooo

Giờ thấy sơ đồ bỗng hện ra

Hai bên cung Mẹ lẫn cung Cha

Âm dương hoà dẫn lưỡng nghi đến

Mái ngói màu tôm dẫn lối về

ooo XXX ooo

Hồ nước thu về sẽ đẹp hơn

Con xây cầu nối kết âm dương

Bên kia lục giác tre mây lá

Đối xứng trà tiên để chào Thầy

ooo XXX ooo

Bến thuỷ che màn bởi hàng cây

Đường về kênh rạch đã được xây

Dẫn thêm gạch đỏ bao hàng ống

Rọi sáng vườn tiên mát Mẹ hiền

ooo XXX ooo

Phủ cả đêm dài lẫn gió sương

Giờ bên sân Mẹ đón sân vườn

Công viên song giác chưa đối xứng

Thả cá vườn thơm trái ngọt ngào

ooo XXX ooo

Mẹ sẽ nhẹ nhàng giấc ngủ sao

Mai đây đón bạn sướng là bao

Dẫn ai qua ngõ đi Ô Thước

Chẳng nắng mưa rơi chẳng ướt đầu

ooo XXX ooo

Sáo thổi đêm về sẽ đẹp câu

Thềm tiên mở lối đón mưa ngâu

Qua cơn bế cực thiên thai đến

Có phải lâu không ở kiếp này.

Đất mẹ hồi sinh, 30/07/2006

Tiểu phẩm Đất Mẹ Hồi Sinh – TOT Film – 01/2018

 

GỞI VỀ ĐÂU

Chưa phải là ngày chưa phải đêm

Lập loè ánh sáng vẫn buồn thêm

Bỏ hai bước nhỏ qua buồn lớn

Khập khiễng đôi chân buồn thở dài

Mai về nhớ lại biết gặp ai

Kể chuyện cho nhau suốt đường dài

Bàn tay chăm chút lau vai nắng

Gánh nặng từng đêm bởi xác hành

Quả nghiệp đời kia hỡi thế sao ?

Có chi có nợ kiếp lao đao

Ân nhân nghĩa cử chưa đền trả

Biết gởi về đâu hỡi người ơi !

Thôi hỡi chai dầu nở vàng hoe

Trên tay cầm chặt giữ tròn xoe

Cố mong chọn lựa trao tri kỷ

Chỉ để bên hương với mộ tàn

Nghĩ chốc mơ màng để nàng sang

Vàng hồng tan biến nỗi lầm than

Thương cho phận bạc nương oan trái

Một kiếp phù du chẳng được gì

Bỏ cái bên mình bỏ cái ta

Thôi về hiểu rõ chốn bôn ba

Dọn nhanh lên nhé ba thứ tốt

Cái tốt bên trong mới vĩnh hằng.

Siêu thị châu Âu, 27/03/2006

 

HIỂU RÕ TRẦN ĐỜI

Dòng chảy ngược chảy xuôi về đâu hỡi

Để ta không quên nhớ mãi muôn đời

Lời vàng bay tỏ cơn mê

Tháo gỡ nhé chung vui tìm bạn hữu

Sách đã cũ thôi đừng ủ rũ

Giở trang xưa cải tạo mới hiện thành

Mơ hồ cảnh giới mỏng manh

Dẫn lối tốt và thương ta thật sự

Bước chân đời ta đi cầm cự

Học nhiều thêm cho hiểu rõ trần đời.

 

VƯỢT LÊN ĐI

Một tuần trải thảm trôi qua

Hai tuần mở lối đường ra luận đời

Ba tuần chẳng được thảnh thơi

Bốn tuần thắng lợi niềm vui ngút ngàn

Đúng là đường dẫn rõ ràng

Học thi trải nghiệm mở càng lớn hơn

Về đi tìm chỗ Thái Sơn

Lập công cho cội hành cơn chẳng còn

Về đi trên đất Sài Gòn

Phồn hoa hòn ngọc vẫn tròn trái tâm.

 

GỞI THEO DÒNG XỨ LẠ

Chở che ánh sáng bảy màu

Cỗ xe chở được con tàu pít tông

Lạnh lùng thu chẳng sang đông

Để cho ấm lại đá rong không buồn

Sương rơi vắng lặng sân vườn

Trở trăn trăn trở học thêm sách Thầy

Học từ giác thức trời mây

Tìm nơi khổ sáng thấy đầy tinh hoa

Cỏ cây lẳng lặng xa xa

Bước thêm nhung cỏ trải cho nỗi lòng

Thiên thần giữ mãi dòng sông

Người ơi ! Hà thuỷ về nguồn từ đâu ?

Tâm đào tâm bới thật sâu

Thầy ơi “hạt sáng” của thầy đã ban

Tinh hoa từ cõi lầm than

Mở toang bóng tối sáng soi đêm trường

Mai về ôm nỗi vấn vương

Chuyển theo kịch bản hư vô mãi còn.

4g sáng. Đêm Ba Lan 03/2006

Ho Masuria Ba Lan

Hồ Lớn Masuria – Ba Lan

 

XIN HIỂU

Bạn đời ơi bạn hỡi

Kể cho nghe chuyện mênh mang

Chọn đúng chọn sai thôi cứ chọn

Học xong thấy lại bài dài

Yêu đời thương nghiệp cho nếm trải

Phút cuối hiểu ra đã muộn rồi

Xin vâng, xin dạ, xin hiểu

Vật chất tranh vui chỉ thế nhân.

 

YÊU CẢNH

Chim trắng thả mình nghiêng bóng nước

Mặt hồ trong ôm bóng ngả nghiêng

Đêm về tả cảnh thần tiên

Vì sao rơi rụng hồ thiên trở mình

Trở mình dòng nước lung linh

Cỏ xinh trăng đẹp xin đừng quên ta.

Đêm Ba Lan

 

KHÔNG DÁM NGHĨ

Cầu ô thước bắc qua hồ nước

Lợp mái che Mẹ đỡ ướt mưa dầm

Cung trà tiên gỗ cổ trăm năm

Nhà lục giác kính mời trăm họ

Nơi bến thuỷ vui đùa lá cọ

Chiếc cầu xinh mái lợp che nghiêng

Vẽ cảnh đời như cảnh thần tiên

Hoa bướm nở đất trời vui sinh khí

Trọn một thuở, một thời du hí

Bởi tâm mơ đáp nghĩa sinh thành

Một kiếp đời chỉ một vòng quanh

Xin mộng ước trở thành hiện thực

Cha đã mất, đời cơ cực

Chịu bão giông giữa cảnh cơ hàn

Ngàn ngày kia sống kiếp lang thang

Mong loé sáng đón chờ hạnh phúc

Mẹ đã goá, con còn côi cút

Giấc mơ kia không nghĩ bao giờ

Chuyện cuộc đời muôn thứ vu vơ

Nghe mộng ảo Mẹ buồn Mẹ khóc

Cơm chưa đủ nhà bên dột nóc

Gạo củi kia đong đếm từng ngày

Nghiệp bể dâu nặng nợ lắm thay

Trả chưa hết bao giờ mới hết.

Mùa đông, 23/12/2005

 

GỌI CHỦ

Áo em trắng, trắng như da áo

Tóc em mềm như sợi chỉ nhung tơ

Buồn tình anh vẫn làm thơ

Mơ quá ! Những đêm anh mớ

Con chó nhỏ nghe anh ú ớ

Chợt sủa lên gọi chủ lắc đầu

Dậy đi ông quên mối tình sầu

Con chó nhỏ sủa nghe gấu gấu…

Thơ điên tình

DVT_dong song

 

CỎ TRĂNG

Tôi về bên đồng cỏ

Đàn cò trắng thẫn thờ bay

Ôi đồng cỏ nhởn nhơ thay

Cho giọt nước tình thêm đẹp

Mùa xuân về ấm áp

Thai nghén nở nụ hoa

Trách mãi vẫn xót xa

Ôm chằm chân bút nhỏ

Gởi bạn, gởi ai hay gởi gió

Ngỏ nói với trăng như nói với thiên thần.

18/8/1996

 

ĐỊA ĐẤT ƠI

Có phải địa khí ấy về không nhỉ ?

Chỉ chỗ cho cây bưởi, cây cam

Có phải ba mươi năm kham khổ lầm than

Hay sống lại, hay chảy về nguồn Mẹ

Mẹ hỡi đất nở sinh có lớn không hỡi

Hay đưa tay xin cả mặt trời

Hay cho ai qua nỗi đắng cay

Đem thanh thản đắp bồi trên nhựa sống

Về đi thôi mỏi mòn trông ngóng

Đợi chờ xem năm tháng mỏi mòn

Đến khi có một vòng tròn

Ai mới hiểu, hiểu ta tìm gốc

Nhớ nhiều quá, nhớ thôi không bật khóc

Cạn nước ly như cạn cả mắt sầu

Khổ đau nhiều tan biến những đêm thâu

Xoa tay nhé, như ta xua tan khổ nhớ !

24/8/1996

 

DÒNG ĐỜI LẠI THẾ SAO ?

Giữ ba tô chén, khay bình cổ

Cất mãi cho Cha kỷ niệm đời

Áo mang sương gió tơi bời

Gởi theo dòng xoáy trả về hư vô

Sương chiều lấp lánh chưa khô

Lau đi dòng lệ mắt nhô tuôn trào.

ooo XXX ooo

Cổng rào đưa đón ai chưa đủ

Giũ bỏ đời kia một xác thân

Cổ bình chờ đợi phân vân

Cạn ly trà đặc chủ sao không về

Sáu mươi lăm tuổi một cuộc đời

Trách thay số phận bốn bề lặng an.

Nhớ cha. Đêm 29 tháng 07 (âl) 1996

 

DỌN RÁC

Nhà mình chưa sạch quét nhà ai

Dọn đi dọn lại chẳng lung lay

Quét qua quét lại ai chẳng quét

Quét sạch tâm thân mới đạt thành.

Bóng Mây Cuộc Đời_A0231

Bóng Mây Cuộc Đời_- A0231 – Tranh ngược kính Đoàn Việt Tiến

 

TÌM AI

Ngàn cảnh đêm tàn vắng lặng bên

Bập bềnh mưa gió vẫn lênh đênh

Khuya đêm lặng lẽ đi đâu đó

Khó phải bên ngoài khó cả trong

Chuyển tải bao lần cũng chẳng xong

Bôn ba đây đó cũng bằng không

Tìm ai chi nữa, ai chỉ bảo

Chao đảo tâm thân chẳng được gì.

 

BẠC TIỀN

Mẹ trông đợi chiều về con có bạc

Trả cô Ba, cô Bảy chợ trời

Vốn lẫn lời nặng quá Mẹ ơi !

Chồng chất quá, cao hơn kho thóc

Trai nam chí đôi khi bật khóc

Kiếp nhân gian lắm nỗi đoạ đày

Lê thân tàn mắt mỏi đắng cay

Nhưng chí lực vẫn từng giây gọi nhắc

Cố nhấc bước cho đời chất ngất

Ráng đi con êm dịu tiếng Mẹ hiền

Cõi trần gian muôn cảnh đảo điên

Duyên chưa có chờ xem phận tiếp.

 

TRÔI NỔI

Chiếc cầu kênh nhỏ

Dòng nước chảy mạnh

Xuôi mái chèo hay ngược

Có khoảnh khắc nào “chộp” không ?

Đẹp hơn chỉ là dòng nước

Sợ sự gãy đổ, sự phá phách

Mong qua cầu bình an

Sang hèn đời thật quẩn quanh

Thương hận ta hay tiếc nuối !

Chỉ là chiếc thuyền loanh quanh

Theo dòng đời chảy mạnh

Nhưng sớm chiều còn nắm giữ

Còn ta thời gian phai tàn đi da thịt

Chỉ giữ lại nét son tâm hồn.

 

NGẪM NGHĨ

Cứ nghĩ, cứ suy đến lúc nào

Kể bao câu chuyện biết là bao

Cố mong, thôi thúc cho lới giải

Giải đúng hay sai dễ bị cười

Chuyện cũ qua rồi chuyện mới đi

Đếm bao tình bạn cả bao ly

Đếm sao cho hết ơi bạn hỡi !

Chở tấm tình thân mãi bạn hiền

Cỏ úa ven nhà đã úa chưa ?

Hay là chờ đợi khóc cho mưa

Sắp đi sắp lại đong đo đếm !

Ngẫm nghĩ thắng thua lại thiếu thừa.

 

CHỮ SÁNG BÌNH YÊN

Viết và đọc, lật đi nhiều trang giấy

Viết chữ xưa hay viết chữ nay

Đọc ở đâu, lấy từ đâu

Có phải năng lượng đó từ nơi kho chứa

Núp hả, trốn chi vậy ?

Hãy ra đi, trang giấy trắng mà

Sợ gì đâu xấu xí chẳng già

Phải ra hết nhanh lên thôi chậm chuyến

Không hiểu nghĩa, kỹ đi sẽ hiểu

Hỡi ông cao, ông sáng chuyển đò kia

Chở đem cho chẳng sá bao nhiêu

Công gánh nặng ta kia phải gánh

Sao so sánh để rồi không so sánh

Cố tìm quên trên “chữ sáng bình yên”.

 

MỞ CỬA TÂM HỒN

Quá khứ ơi ta sợ chứ !

Dĩ vãng ơi ta đón về

Dọn chuyện cũ cho chuyện mới

Vun xới đào đi tự tấm thân

Lầm lũi mở ra tự biết

Cuốn sách từ tâm quý biết dường nào

Khi gặp Thầy ta phải làm sao

Ngả nón chào hay dâng rượu quý ?

Thầy đâu có trong đời du hí

Tiếng cười kia ta nghe thấy của chính mình

Tự đắc, tự ta, ta chẳng biết

Hãy thật đi, cái thật nghĩa là sao

Dối gian chi cho tâm khảm lao xao

Thôi dọn mãi tấm thân muôn rác.

(Vần thơ từ giấc mơ tưởng)

Đêm 23 tháng 9 (âl), 2006

 

ÔNG TRẮC NGHIỆM

Cám ơn Ông Trắc Nghiệm nha !

Đánh thức lòng ta viễn cảnh xa

Tìm ra chân lý “nhân sự sống”

Trả lại thế nhân tự thuở nào

Bao giờ cho đến biết bao giờ

Làm sao ngăn được những dòng thơ

Vượt qua nghịch cảnh xa thiên lý

Vượt cảnh trùng khơi mới biết đời

Vạn lần trăm nẻo đã di dời

Tại sao tâm khảm vẫn chơi vơi

Luật thơ tứ tuyệt sao “xen cốp”

Chỉ thoả lòng ta vọng bốn bề

Mời cả bạn bè dẫn đến chơi

Con thuyền chờ đợi chẳng chơi vơi

Tình thân bạn hữu như rượu quý

Uống mãi đêm nay dọn hết sầu

Chiều buông mây nước xuống thuyền câu

Ngắm nhìn cá lượn nước thật lâu

Hỏi sao tiên cá không mang đến

Thả khí cá kia sống thật dài

Tay cày tay cuốc vẫn miệt mài

Lay hoay nặng nhọc vẫn mê say

Mồ hôi tắm nắng chưa lau cạn

Lực bất tòng tâm chẳng kéo dài.

Video Ông Chín Phản Biện – TOT Film – 12/2017

 

CHUYỆN ĐỜI NGƯỜI

Mực thước nào đo được đâu

Đường dài nếm trải chiều sâu lạ lùng

Tuổi hồng xưa đã ung dung

Mộng mơ chi thế giữa vùng nhân gian

Nếu không có cảnh lầm than

Làm sao hiểu được thế gian là gì

Phim sao lắm khúc nhiều kỳ

Lúc hay lúc dở sánh bì được đâu !

Đêm trăn trở, 12/8/2007

 

NHỚ TUỔI HỌC TRÒ

Sau cuộc chiến về thăm trường cũ

Vết rêu xanh như phủ in dầy

Mắt xa xăm như nhớ vun đầy

Trang vở cũ vẫn còn hay mất

Quãng đời ơi ! Chuỗi ngày chất ngất

Nhớ thầy cô, bạn cũ một thời qua

Tiếng ve sầu rên rỉ hát ca

Bên gốc cũ còn ghi ngày tiễn biệt

Chiến trường K một thời oanh liệt

Súng kê vai lê bước chân dài

Pháo đạn cày thân chẳng lung lay

Sao áo trắng lại thẫn thờ trong ký ức

Tay rám nắng trắng đêm thao thức

Còn hành trang bên kỷ niệm mênh mang.

Mùa hạ tháng 5/1984

 

BÓNG SẮC MỘT THỜI

Truân chuyên khổ cực

Côi cút đêm trường

Choh thương, choh hận

Giận hoá về từ

Giữ trong muôn cảnh

Ngàn năm sâu thẳm

Chìm đắm lãng quên

Khơi lại một bên

Bên nào cũng khổ

Tìm ra đúng chỗ

Chữ cổ quay về

Năng lượng bốn bề

Ai đâu ai biết

Xem qua chữ viết

Biết được tính năng

Đứng sợ khó khăn

Hãy tìm chìa khoá

Từ từ giải mã

Tơi tả chẳng sờn

Phát sáng thâu đêm

Chuyển xem tiến hoá.

 

AI HIỂU AI

Cái chữ đó ông hỏi sao không viết

Vì cực tâm thoả mãn nhiều lời

Đóng lại đi, chẳng đến chẳng về

Cận kề đó chẳng ai mà biết !

Viết cho đủ trăm năm chưa đủ

Trào tuôn chi hay giũ sạch tâm thân

Luyện công năng chuyển hoá tâm nhân

Thay đổi trục vận năng khai sáng

Khi ta biết là ta chưa biết

Thế cười chi ngạo nghễ thân tàn

Luỵ thế nhân hay luỵ tâm vàng

Đào bới mãi hay là chuyện vun xới

Bới cho đến bao giờ mới hết

Mặt trời ơi ! Mai sáng lại một ngày

Đêm mặt trời chẳng đến thảnh thơi

Côi cút lắm nhưng tìm ra “ngọc bút”

Chịu làm bạn có thầy bên giấy súc

Quét rác tâm chớ quét bên ngoài

Cày trăm năm chỉ có một ngày

Giây phút lỗi kiếp đày sao mang đến

Thôi ta nhé tìm ta thắp sáng

Cố quên thôi chuyển sáng vẽ tranh đời.

Đêm tâm sự

 

HOA NỞ BUÔNG GIẤC MƠ HỒNG

Đẹp quá đất ơi ! từ đâu hỡi

Hoa đồng vui reo bởi sum vầy

Trời cao buông thả áng mây

Thu ấm lại khí trời xây khí đất

Giang tay mở hồn nghe ngây ngất

Thả màu xanh chưng cất nô đùa

Khí đồng chẳng bán chẳng mua

Gom tụ sáng chuyển về xua bụi cát

Địa đất đó qua rồi tan tác

Trổ mọc thêm bát ngát hương đầy

Én về nô nức làn mây

Hoa lá thở chở hoà tâm nhịp thở

Đẹp lắm ấy hoa khoe rực rỡ

Đất hồi sinh khai mở mơ hồng

Màu xanh trải thảm mênh mông

Cho nhân thế đất trời yêu tuyệt đẹp.

 

CHỈ MỘT ĐỜI NGƯỜI

Ai nói vậy, ai nghĩ vậy

Để cho ta nên tin cậy được chăng !

Đường dài muôn nẻo khó khăn

Biết là thế đó nhọc thân vẫn tìm

Tay đời mắt mỏi lim dim

Sờn da, tóc rũ, trái tim dập dồn

Học nhiều học kỹ từng môn

Hiểu cho thấu đáo túi khôn chẳng thành

Lực đời lực hút xung quanh

Quay qua quay lại hết nhanh kiếp đời

Hành trình buông thả dòng khơi

Tưởng như gió mát mê tơi tâm hồn

Ngả nghiêng bóng ngả dập dồn

Đảo điên bóng sắc bảo tồn chẳng yên

Mưa dồn gió bụi triền miên

Chở bao rác rưởi thần tiên bay rồi

Tình tiền hiệu ứng lôi thôi

Sướng vui bay bổng lại đòi xác thân

Một mình ngẫm nghĩ phân vân

Hỏi ông tướng số có nhìn được đâu

Tay sờ tấm kính thật lâu

Soi gương mới thấy tóc nâu chẳng còn

Gót chân sao vẫn không mòn

Đuổi theo năm tháng chịu đòn thế gian

Lập công gắng sức gian nan

Kể sao cho hết trái ngang một đời

Khẩu âm nhả chữ bao lời

Lời thương lời ghét đã về nơi đâu

Ta buồn ta trách từng câu

Phải chi, chi thế âu sầu tại ta

Bây giờ nhớ mẹ nhớ cha

Khóc than chi nữa rửa ta mà nhờ

Tuổi thơ xưa đã bơ vơ

Nay ta khôn lớn lơ mơ vẫn còn

Đường tâm điểm nhấn vòng tròn

Giữ tâm nguyên bản gốc tâm chẳng màng

Hải đồ mở rộng mênh mang

Thôi về nắm chặt la bàn ta đi

Hoa đời đón nhận mùa thi

Phủ tâm hồng lạc chữ duy yên lành.

 

LỰC ĐẤT TRỜI

Mỗi ngày trôi qua hết một ngày

Thời gian thay đổi quá lạ thay

Cỏ cây hoa lá chen đua nở

Sự sáng tin mơ hiểu một ngày.

ooo XXX ooo

Chỉ biết một lần hết rồi thôi

Đổi thay, thay đổi vẫn trong tôi

Chuyển bao nhiêu sáng bao nhiêu tối

Lực dẫn từ trong vẫn gọi về.

ooo XXX ooo

Biết hiểu trăm lần vạn lần qua

Bởi ba thứ quẩn luỵ lòng ta

Khi hoa nở nhuỵ cây vui lá

Nô nức sinh sôi lực đất trời.

 

TẬN HƯỞNG

Buổi sáng làn sương phủ lá che

Cỏ xanh mơn mởn giữ hàng tre

Lá sen đưa đón tinh sương mới

Lấp lánh như mơ dáng sen hồng.

ooo XXX ooo

Dòng nước hồ trong cá đợi mong

Dòng sông uốn khúc chẳng mênh mông

Chẳng đi dòng nước nơi sâu thẳm

Hoà nhịp cho vui khách độc hành.

ooo XXX ooo

Lạ lẫm cho đời đã quá lâu

Ngắm sao chưa đủ bởi không sâu

Trách sao thân xác không lay chuyển

Cởi bỏ vu vơ giấc mộng đời.

ooo XXX ooo

Biết chỗ ta nhìn đúng là vui

Thuyền ai xuôi ngược vẫn không nguôi

Giơ tay ôm chặt hai bờ đất

Chất ngất trời mây biết cõi đời.

ooo XXX ooo

Phủ sáng sương chiều vẫn đìu hiu

Thôi tìm cánh nhạn kiếp cô liêu

Ngả nghiêng nghiêng ngả đêm trăng sáng

Cởi bỏ vọng tâm ráng thật nhiều.

ooo XXX ooo

Dóng cả đêm trường giá lạnh không

Chẳng cho bóng chiếc kiếp bồng không

Ra đi biển cả bao la quá !

Ngắm nghía biển êm đẹp ngất trời.

 

PHÚT BÌNH YÊN

Đêm nay dừng lại cánh rừng

Ngày mai súng thép tưng bừng reo vang

Ba lô nắng cháy chẳng tan

Bình toong treo giữ nước hang suối rừng

Chim kêu văng vẳng không dừng

Gọi cho anh lính núi rừng chẳng quên.

1979

 

CHỜ SÁNG

Đêm nay lạnh ngắt lắm thay

Sương khuya rơi phủ ướt vai núi đồi

Sáng rồi bóng tối buông thôi

Nắng lên chiếu sáng đẹp ngôi đất trời

Rừng xanh mở lối đón mời

Bước chân người lính vượt bơi đường dài.

 

À THẾ À !

Ta về bên bến mát

Dòng sông nhỏ, nắng nhạt chiều tàn

Chỉ bọt nước hoà tan cơn sóng

Thuyền trôi nhanh như sóng rượt đuổi

Hàng lá rơi nước trộn pha sợ tắm

Một thời kia qua rồi

À ! Ta vẫn nhớ thời gian như chảy xiết

Sợ ta chăng, trốn ta chăng

Như dòng nước kia

Vẫn lạc lõng vẫn mơ hồ

Ngọn nguồn đâu chảy mãi vô bờ

Và bọt nước tan, sóng đùa giỡn

Vỗ mạnh lên, mạnh nữa sóng ơi !

Chỉ có bờ đá, bờ đê nào chịu nổi

Tê tái nói từng câu

Sợ quá, sợ cũng thế !

 

À THẾ SAO !

Nếu là thơ tưởng là niềm

Buông lơi lả mướt như dòng mát

Nhưng có lời thơ như chua chát

Thật thôi từ cõi đau đời

Lời nói chi sao nặng chẳng vơi

Trách bảo sao không chịu

Hiểu không ? Lắc đầu sao !

Nói với ai, khóc chi giận dỗi

Kìa hoa ơi ! Đẹp quá hoa à !

Khom lặng người hớp cả vòng hoa

Ngây ngất, ngọt ngào quên hờn dỗi

Chỉ gật đầu đi ! Sao không gật

Cười vui đi sao than mất cái chi !

Vật thể cười, cám dỗ nữa đi

Sợ ngươi quá ! Ta quên ngươi nhẹ lại.

 

KHI BIẾT TA LÀ NGƯỜI

Thuở bé ta như tằm như bướm

Ủ trong nôi, kén nhả đường tơ

Con tằm chờ đợi bơ vơ

Sản sinh cho bướm đường mơ vườn đời

Lọt lòng mẹ từ nguồn sinh thể

Thấy dương gian mắt mở đầu tiên

Mẹ mừng đã có mẹ tiên

Ban cho phước báu nhân duyên là người

Môi xinh tươi nở nụ cười

Bảo ai không thích không thương cục vàng

Hai ba tuổi bước đi vơ vẩn

Mắt đời thơ ngơ ngẩn nhìn trông

Con thèm chơi thú nhồi bông

Sướng vui trong khóc bảo xin nô đùa

Lớn lên con thắng con thua

Chữ than, chữ khổ chạy đua vào đời

Ai bên đó cận kề khuyên bảo

Hiểu được chăng, chưa hiểu tận tường

Tìm đi thao thức tròn vuông

Giữ khung hình học cát tường nhẹ thôi

Mãi rồi vẫn phải đơn côi

Chẳng ai vô nổi cái nôi cội mình

Bầu trời sáng lung linh rồi đó

Gió mùa đông chuyển tiếp tiết xuân

Tình mơ lan toả bâng khuâng

Đổ đi năm tháng bâng khuâng tình đời.

ooo XXX ooo

Ta đã nếm muôn lời lắm chỗ

Cổ họng ơi ! Tranh cãi thắng không

Đồng không vắng lặng mênh mông

Ban cho thứ phép thu đông chẳng buồn

Ta về lại thích tròn vuông

Bên ngoài là thế bên trong ngược rồi

Bản thân đâu phải đơn côi

Chẳng qua tâm thức lôi thôi mở lòng

Khi tạo hoá làm công hay múa

Sao đười ươi cười hứa với ai

Thạch sùng than thở đắng cay

Than chi năm tháng thở dài chán chê

Chuyện đời lắm phải đê mê

Kia hoa cỏ đẹp biết về tay ai

Có những lúc như nai thơ thẩn

Giỏi làm ngơ quanh quẩn mơ màng

Bước chân sao quá vội vàng

Khẩu buông bao tiếng hoang mang lòng người

Thôi quên nhé chuyện người ta nhé

Nắm chặt tay ấm lại đồng hành

Mai đây dệt thảm màu xanh

Đừng quên bạn nhé đường quanh một đời.

 

 


    Leave a comment